• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Ðời qua bút như xem

Làm sao mà quên được

Ðời qua bút như xem
Dăm ba hạnh phúc ngắn
Sao quên được mà quên.”

(Pham duy - Làm sao mà quên được)

(Lc 14: 25-33)

Đúng thế. Có những điều hoặc những việc khi xảy đến, cũng khó quên. Quên sao được cuộc đời “qua bút như xem” hoặc  “dăm ba hạnh phúc ngắn”, cũng dễ chịu.  Khó quên hơn, là những tình tự được nghệ sĩ kể, ở bên dưới:

Một căn nhà nho nhỏ
Một em gái ngây thơ
Xinh tươi và bỡ ngỡ
Như bông hoa đầu mùa.

Người hay cười e thẹn
Miệng như trái mơ ngon
Ðôi môi màu sắc pháo
Thơm như là quê hương
Mái tóc em nhẹ nhàng
Như làn sương thu sớm
Trong khu rừng êm ái
Chưa thoát cơn ngủ vùi
Tiếng nói em êm đềm
Êm như mùa thu đến
Vốn lá bay chập chờn
Trong khung trời thật bình yên
Làm sao mà quên được
Người em gái năm xưa
Sao quên được đôi mắt
Như ngôi sao trên trời.”

(Phạm Duy – bđd)

Khó quên hơn, lại là những lời được ghi ở Tin Mừng thánh Luca, như bên dưới:

Đọc Tin Mừng Luca, người đọc thấy ở đoạn 14 câu 25 đến 33 diễn-tả cũng khá rõ, những điều ghi ở trên bằng những lời sau đây:

“Hôm ấy, có rất đông người cùng đi đường với Đức Giêsu.

Người quay lại bảo họ:

"Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em,

và cả mạng sống mình nữa,

thì không thể làm môn đệ tôi được.

Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi,

thì không thể làm môn đệ tôi được.

Quả thế, ai trong anh em muốn xây một cây tháp,

mà trước tiên lại không ngồi xuống tính toán phí tổn,

xem mình có đủ để hoàn thành không?

Kẻo lỡ ra, đặt móng rồi mà không có khả năng làm xong,

thì mọi người thấy vậy sẽ lên tiếng chê cười mà bảo:

"Anh ta đã khởi công xây,

mà chẳng có sức làm cho xong việc.

Hoặc có vua nào đi giao chiến với một vua khác,

mà trước tiên lại không ngồi xuống bàn tính xem

mình có thể đem một vạn quân ra,

đương đầu với đối phương dẫn hai vạn quân tiến đánh mình chăng?

Nếu không đủ sức, thì khi đối phương còn ở xa,

ắt nhà vua đã phải sai sứ đi cầu hoà.

Cũng vậy,

ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có,

thì không thể làm môn đệ tôi được.”

(Lc 14: 25-33)

Ở đời thường, người người đều có trí nhớ rất tốt. Dù, trong đời mình, nhiều người thường bảo: “Trí nhớ là cái trí rất hay quên”. Ở nhà thơ, vẫn còn đó le lói một nhận định:

Trong mọi lúc hãy giữ lòng cao thượng”, 

“không tỵ hiềm, không giận dữ ghen tuông. 

Xoá hận-thù bằng mọi dấu yêu thương, 

Mỗi kinh-nghiệm là một thày dậy dỗ.” 

(Dẫn từ thơ Nguyên Đỗ) 

“Giận dữ, ghen tuông, cùng tỵ hiềm xót xa”, nhất nhất là những đau thương đuối ngã trên đường đời. Con đường ở đời, lâu nay thắm đượm kinh nghiệm cần lướt thắng.

Thế đó, là quan niệm sống của người đời, ở ngoài đời. Trong Đạo mình, cũng thế. Nhiều nhân-sinh-quan/lập trường khá kiên-định đã và đang giúp người đi Đạo và giữ Đạo đeo đuổi cuộc sống có ý-nghĩa, như nhận định khá rõ của đấng bậc nhà Đạo, ở bên dười:

“Lướt thắng, là chuyện cần làm, vào mọi lúc. Lướt, bằng yêu thương. Thắng, bằng tha thứ, cùng giữ lòng cao thượng như Chúa dạy, suốt hôm nay. Lời Chúa dạy hôm nay, thoạt nghe ta tưởng như đó là nghịch lý, rất khó nghe. Nghịch lý và khó nghe, là bởi nếu không thận trọng ta những tưởng Chúa dạy phải giận hờn ghét ghen. Ghét vợ ghét con, ghét cha mẹ ghét cả người thân ta cứ tưởng là có ghét như thế, mới được gần gũi với Chúa. Với Cha. 

“Không. Không phải thế. Trình thuật hôm nay, thánh sử Luca muốn diễn bày quyết tâm của  các đồ đệ theo Chúa. Thánh sử diễn tả bằng những lời lẽ rất triệt để. Điều, thánh nhân muốn nói, là: khi đã dấn bước theo chân Chúa, con dân nhà Đạo cũng nên dứt khoát tư tưởng, cho trọn tình trọn nghĩa. Trọn tâm can. Trọn tình vẹn nghĩa, tức chấp nhận lối cảm nghiệm rất sâu sắc về cuộc đời. Cảm nghiệm để rồi, đem thái độ sống ấy vào chính con đường mòn ta đi, trong cuộc đời.

Đọc Tin Mừng thánh Luca với đầu óc hoàn toàn cởi mở, không theo theo nghĩa đen. Không thành kiến rất tối, người đọc hẳn sẽ nhận ra rằng thánh Luca không có ý bảo: hãy ghét hết mọi người. Hoặc, ghét bỏ chính mình. Ngược lại, thánh sử kêu gọi người người hãy yêu thương giùm giúp lẫn nhau. Yêu thương giùm giúp mà chẳng cần tìm hiểu hoặc cứu xét xem người ấy là ai. Người ấy có đáng yêu không. Cũng chẳng cần xét xem người ấy có là họ hàng người thân, không. 

“Những gì Đức Kitô căn dặn nơi trình thuật, đã đưa ta về lại với xác tín ta vẫn có từ trước. Đặc biệt hơn cả, là: dụ ngôn kể về người Sa-ma-ri tốt bụng, mới đề cập hồi tuần trước. Điều này còn ghi rõ nơi lời nguyện cầu “Lạy Cha”, Chúa vẫn khuyên. 

“Xem như thế, đã là đồ đệ theo chân Chúa, hết thảy đều phải tâm niệm câu nói nằm lòng “tứ hải giai huynh đệ”. Tức, anh em bốn bể đều người nhà. Con cái muôn phương đều một Cha. Người Cha yêu thương. Cha trên trời. Đó là điều Đức Chúa dạy tất cả các người con dưới thế: hãy yêu thương nhau như con một nhà.

“Trình thuật Lời của Chúa, thường nhấn mạnh đến nền tảng của Đạo: tương quan với Chúa. Tương quan – hiệp thông với Chúa, phải được dẫn chứng bằng đường lối ta cư xử với các người anh, người chị cùng một Cha. Đường lối cư xử, tức cách xử sự của những người con cùng Cha trên trời, không tùy vào hệ thống quân giai rắc rối, như ở đời. Cũng chẳng tách bách họ hàng như gia tộc. Tương quan và hiệp thông với Chúa, không thể cân đong đo đếm bằng những danh xưng/chức tước, tiền bạc của cải, hoặc tôn giáo, nghề nghiệp, hoặc giai cấp xã hội. Tương quan với Chúa, là tâm tình thân thương trìu mến được diễn bày với người dưng khác họ, ở đâu xa.  

“Trình thuật, xưa nay vẫn bàn về tương quan ta đang có giữa những người anh em đồng hội đồng thuyền, sống gần gũi với ta. Trong tương quan đối xử, điều quan trọng không nằm ở chỗ: người này người kia đánh giá thế nào về ta. Nhưng, bằng vào mức độ ta quan tâm chăm sóc mọi người đến thế nào. Quan tâm chăm sóc ấy còn được gọi là lòng yêu thương xót xa thể hiện bằng cử chỉ và tâm tình khi ta tiếp xúc với những người dưng khác họ, mà thôi.

“Ai tìm sự bình an hài hoà nơi thái độ quan tâm chăm sóc những người ngoài luồng, ngoài Đạo, thì người ấy sẽ cảm nghiệm được điều mà thánh Phao-lô khẳng định trong thư gửi cộng đoàn tín hữu Do thái: 

“Nơi mà anh chị em phải đến, đó chính là núi Sion. Là chốn thành đô của Thiên Chúa cùng với toàn thể Hội thánh ở nơi đó mỗi người là “trưởng tử” và là công dân của Nước Trời.”

“Trình thuật xưa nay lại cũng nhấn mạnh điều này: đương nhiên ta đã yêu thương người thân thuộc cùng giòng họ. Không cần nói cũng biết. Nhưng, điều hệ trọng Chúa ân cần dặn dò, là: nếu ta chỉ yêu thương đùm bọc người thân yêu ruột thịt mà thôi, như thế hoàn toàn không trọn nghĩa. 

Giả như, ta chỉ thỏa mãn ước nguyện của người thân yêu/ruột thịt thôi, chẳng đoái hoài gì nhu cầu và thân phận người dưng khác họ nào khác, như thế có nghĩa là ta đã bất công với gia đình rộng lớn gồm các người con cùng Cha trên trời. Nếu không nhận ra người anh người chị trong gia đình rộng lớn như người thân thuộc, ta không thể nào trở thành đồ đệ của Thầy Chí Thánh, được. Bởi, như thánh Luca từng ghi rõ: “Mỗi lần các ông từ chối không chăm sóc anh chị em của Ta, tức là các ông từ chối chính Ta.” 

Nếu chỉ yêu thương đùm bọc mỗi giòng họ mình, thôi, tức: là thứ “ghét bỏ” mà Đức Giêsu không muốn con cái và cũng như đồ đệ Ngài làm thế. Nói tóm lại, muốn làm người theo Chúa cách đích thật, ta phải nhìn ra ‘sao bản’ của Thầy Chí Thánh nơi tất cả người anh người chị thân thương hoặc người dưng khác họ, không gì khác. 

Niềm yêu thương đùm bọc mà Đức Giêsu nói đến, được thánh Phaolô bổ túc bằng bức thư tâm tình yêu cầu anh Philêmôn nhận người dưng khác họ của ông là tay nô lệ Ônêximô làm anh em thân thuộc của chính mình, bằng lời lẽ sau đây:   

“Tôi xin anh cho đứa con của tôi

sinh ra trong cảnh xiềng xích,

gửi về anh để xin anh đón nhận cháu

như người ruột thịt.” 

(Plm 1: 10-14). 

Tình yêu thương, mà thánh nhân đề cập là hành động tha thứ cho những gì nô lệ Ônêximô đã làm. Nay, thì nô lệ ấy đã trở thành người anh em cùng nhà. Nhà của dân con là tín hữu Đức Kitô. Ở nơi đó, mọi người coi nhau như ruột thịt.

Cuối cùng, cởi bỏ mọi hình thức cận thân, ruột thịt, để ta có được tự do mà đeo đuổi sự thật. Sự thật về lòng yêu thương đùm bọc luôn thăng hóa. Và, khi đã thăng hóa trong yêu thương như thế rồi, những người dõi bước theo chân Chúa sẽ tạo cho mình niềm vui tươi phấn khởi nhất quyết lập hành-trình này, là: “có lòng cao thương; không tỵ hiềm, không giận dữ ghen tuông”. Nhưng, xóa bỏ hận thù bằng các dấu hiệu yêu thương, giùm giúp.” (X. Lm Richard Leonard sj, Suy tư Tin Mừng ngày Chúa Nhật)

Với người thường ở đời, lướt thắng cản ngăn không là điều khó thực-hiện, giả như người người cứ thế chú tâm tập luyện chuyện thường ngày. Chỉ cần biết thương yêu, ôm ấp những người cần được yêu thương, như nhận định của dịch giả Lê Hữu qua bài viết có đầu đề là “Ai cũng cần một vòng tay ôm” như ở dưới:

“Genny gửi đi giòng text cuối cho Dick, bạn trai và cũng là đồng nghiệp của cô ở sở cảnh sát Dallas, khi bước đến gần căn apartment của cô ở lầu 3. Lúc ấy khoảng gần 10 giờ đêm. Cô về muộn hơn mọi ngày sau ca trực kéo dài suốt 14 tiếng. Một ngày đầu tuần khá mệt mỏi và nhức đầu vì những chuyện lỉnh kỉnh chẳng đâu vào đâu. Cô cần nghỉ ngơi để lấy lại sức.

Khi vừa tra chìa khóa vào ổ khóa cửa phòng, Genny cảm thấy có điều gì bất thường. Cô luôn cẩn thận khóa cửa, tắt đèn mỗi khi rời nhà. Cửa dường như không khóa, cô xoay nhẹ tay nắm cửa, cánh cửa mở he hé. Genny khẽ giật mình, đặt tay lên báng súng như một phản xạ tự nhiên. Ánh đèn vàng từ bên trong hắt ra. Genny suy nghĩ thật nhanh. Ngoài Dick ra, không ai biết chỗ ở của cô. Kẻ nào đã đột nhập vào phòng cô?... Genny rút súng, lùi lại một bước, tay giơ cao khẩu súng ngắn, chân đạp mạnh vào cánh cửa. 

-Đứng yên tại chỗ. Giơ tay lên! Genny hét lớn.

Cửa mở toang. Cô trông thấy một gã đàn ông ngồi dựa lưng trên ghế sofa, hai chân duỗi thẳng, tay cầm vật gì đó. 

-Bỏ ngay cái đó xuống. Giơ hai tay lên! Genny nắm chặt khẩu súng bằng cả hai tay, mũi súng chĩa thẳng về phía kẻ lạ mặt.

Trước mắt cô là gã đàn ông da màu lạ hoắc. Gã mặc quần short, tay cầm vật gì lấp lánh cô không nhìn thấy rõ. Gã chồm người dậy, nhìn chòng chọc vào cô. 

-Giơ hai tay lên! Bỏ cái đó xuống ngay, nếu không tôi bắn. Genny quát lên và lùi lại một chút, hai tay vẫn nắm chặt khẩu súng.

Gã đàn ông đứng bật dậy, dáng cao lớn, khệnh khạng. 

-Hey! Hey! Hey! Gã trợn mắt, xăm xăm bước về phía cô…

Đoàng! Đoàng! Genny nổ liền hai phát súng. Gã đen bật ngửa ra đằng sau, nằm ngay đơ, sõng sượt, đầu tựa lên thành ghế sofa.

Suốt những năm hành nghề cảnh sát, Genny vẫn được đồng nghiệp thán phục về tài thiện xạ, bách phát bách trúng. Cô từ từ bước qua cửa, mon men sát vách tường rồi lọt hẳn vào căn phòng trong lúc hai tay vẫn không rời khẩu sung lục, hai mắt vẫn chăm chăm nhìn xuống thân hình bất động phía dưới sofa. Gã đen nằm im không cựa quậy, máu đỏ loang trước ngực.

Genny đảo mắt một vòng, nhìn quanh. Và, chỉ vài giây lát, trong ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn vàng ở phòng khách, cô chợt nhận ra điều gì đó rất khác thường… Cô lắc lắc đầu mấy cái cho tỉnh táo. bỗng thấy lạnh người ở sống lưng. Cô thấy chóng mặt, và khẩu súng nằm trong tay đã rớt xuống sàn lúc nào không biết.

Đây không phải là căn hộ của cô. Thôi chết rồi, Cô đã vào nhầm phòng. Genny vội quỳ xuống bên người đàn ông da đen. Gã nằm ngửa người, hai mắt mở lớn, cứ trợn trừng. Bàn tay phải mở ra cho thấy vật trong tay gã chỉ là chiếc muỗng nhôm, một ly kem đang ăn dở và hộp kem mở nắp đặt trên chiếc bàn thấp cạnh sofa. Giòng máu đỏ vẫn loang chảy trên sàn nhà…

Genny ngồi bật dậy, hoảng hốt... Cô đã làm gì vậy? Chết thật! Cô đã giết người! Thế rồi Genny bèn quỳ xuống, đặt tay lên ngực gã đen nằm sõng soài ấy. Cô nhớ tới những thao tác CPR cô từng ứng-dụng. Nhưng vô ích, viên đạn trúng ngay tim của gã đen. Dưới chân cô là một xác chết. Cô nhìn lại bàn tay mình đầy những máu. Genny cố trấn tĩnh, bấm điện gọi số 911 trước khi gieo mình xuống chiếc sofa mà người đàn ông đã ngồi trước đó ít phút. 

Tiếng Tivi ở góc phòng vừa phát đi bản tin về vụ cướp cạn ở đâu đó. Genny nghe lao xao tiếng chân người từ ngoài hành lang chạy lại…

Phiên tòa bước sang ngày thứ 5, dự trù sẽ đưa ra một phán quyết chung thẩm cho bị can. Mặt Genny lúc này trông hốc hác, hai mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Cô phải trả lời nhiều câu hỏi từ công-tố-viện. Trả lời câu hỏi đầu tiên, Genny nói cô không biết gì về anh Bruce, người hàng xóm da màu đã thiệt mạng vì hai phát súng nghiệt ngã của cô đêm hôm ấy. Người thanh niên da màu chết bất ngờ, cũng chẳng hiểu vì sao mình phải chết.

Bruce ở lầu 3, trong căn phòng ngay bên dưới phòng Genny ở lầu 4. Anh là nhân viên kế toán của một công ty tài chánh. Bruce kém cô ba tuổi, một thanh niên hiền lành và tốt bụng, lại hay giúp đỡ mọi người. Ngoài công việc ở sở làm, anh là thành viên Hội đồng Mục vụ của một Giáo xứ ở địa phương trong nhiều năm.

Công tố viên muốn cô diễn lại tuần-tự mọi việc xảy ra hôm ấy và liên tục đưa ra những câu hỏi chừng như không muốn để cho cô có thì giờ suy nghĩ. 

-Chuyện gì làm cô không được tỉnh táo, hôm ấy thế? 

-Tôi không rõ. Có thể là, tôi đã làm việc quá sức mình. Tôi làm đến hơn 14 tiếng đồng hồ thay cho người bạn trong sở nghỉ bệnh. 

-Còn gì nữa?

-Tôi về muộn và khá mệt sau một ngày dài làm việc. Lúc xuống xe ở bãi đậu, tôi vừa đi vừa viết tin nhắn cho một người bạn cùng sở nên không nhận ra là mình đang ở lầu 3 chứ không phải lầu 4.

-Mỗi phòng đều có tấm biển ghi số phòng ở trên cửa, bộ cô không nhìn thấy số phòng ư?

-Không, Genny lắc đầu. Phòng tôi ở dãy bên phải, cạnh phòng cuối cùng của hành lang. Rất dễ nhận, tôi cứ đi thẳng là tới.

-Khi mở cửa, cô không nhận ra đấy chẳng phải là phòng mình sao?

-Không, Genny lắc đầu, Đèn không đủ sáng. Cách bài trí nơi phòng khách khá giống với phòng tôi. Bộ sofa cũng gần như cùng một kiểu, một màu.”

-Cô nghĩ gì và phản ứng ra sao, lúc ấy?”

-Tôi nghĩ, dường như có kẻ lạ nào đó đột nhập phòng mình. Tôi bèn rút súng ra và tôi phải phản ứng thật nhanh, nghề nghiệp vẫn dạy tôi như thế.

Công tố viện không hỏi tiếp. Phòng xử chìm trong im lặng một đôi phút. 

-Cô nghĩ gì trong đầu khi nổ súng bắn người ấy? 

-Tôi hãi sợ, Genny trả lời với giọng run run. Tôi yêu cầu anh ta đứng yên và giơ tay lên đến mấy lần, nhưng anh ta cứ hét lớn: Hey, hey, hey! Chừng như bị kích động và sấn sổ về phía tôi. Tôi nghĩ anh ta sẽ giết mình trong tích tắc. Tôi không còn cách nào khác. Bắn chậm thì chết, Genny khóc nức lên…

Nhiều tiếng lào xào… Bà thẩm phán Tammie nhìn Genny chăm chú, khẽ gật gù.

-Tôi ngốc quá!… Genny nói trong tiếng nấc nhẹn ngào... Tôi mong được trừng phạt. 

-Cô nói tiếp đi, rồi sao nữa? Mọi người vẫn đang nghe cô, Thẩm phán Tammie lên tiếng.

-Tôi thấy mình thật xấu xa, đáng nhờm tởm. Genny nói nhỏ, mặt cúi gầm xuống. Tôi thù ghét tôi mỗi ngày. Tôi biết mình sẽ không bao giờ có được một ngày bình yên trong suốt phần còn lại của đời mình. 

Genny sẽ nhận bản án chung thẩm ngày hôm ấy. Việc xét xử và nghị án có khuynh hướng bất lợi cho cô trong bối cảnh cũng khá căng do đợt biểu tình phản đối tình trạng bạo hành của cảnh sát đối với người da màu lúc gần đây, vẫn chưa lắng đọng. Công tố viện có vẻ như muốn cáo buộc cô về tội sát nhân hơn là ngộ sát cốt để làm dịu bớt làn sóng phẫn nộ ở bên ngoài. Trong suốt phiên xử, Genny cố tránh cái nhìn từ phía những người thân thuộc của Bruce. Cô tin chắc là họ căm hờn, thù ghét cô và chỉ muốn cô chịu bản án nặng nhất. 

Công-tố-viện đề nghị ra án 28 năm tù giam, tức ngang bằng số tuổi của Bruce đúng vào ngày sinh của anh trong tháng này, giả như anh còn sống sót. Genny đã lấy mất đi năm tháng ngày giờ đẹp nhất đời của anh và vì thế cô phải trả giá đúng số năm tháng ấy. 

Sau nhiều giờ bồi thẩm đoàn nghị án, Genny cuối cùng nhận phán quyết chung thẩm là 10 năm tù giam và có thể xin ân xá sau 5 năm ngồi tù. Những nguời thân thuộc trong gia đình nạn nhân được phép lên tiếng. Alice, mẹ của Bruce, chỉ sụt sùi kể lể, không nói được nhiều. Beck, ông bố, cũng chỉ lắc lắc cái đầu tỏ dấu không muốn lên tiếng.

Mọi người đều hướng về Ben, em trai của Bruce, là người nói lời sau cùng. Chàng trai 18 tuổi, mặc bộ đồ đen khá chỉnh tề, mắt đeo kính trắng, khuôn mặt có nét từa tựa ông anh mình.

-Tôi không thù ghét chị, dù chị đã làm chúng tôi phải xa lìa Bruce, Ben cất tiếng sau ít giây im lặng. Cậu đưa mắt nhìn về Genny, rồi ôn tồn nói chậm rãi: “Tôi thực lòng chỉ mong muốn điều tốt lành xảy đến với chị. Tôi cũng không muốn chị phải vào tù một ngày nào. Và tôi tin là anh Bruce của tôi, cũng muốn như thế. Tôi hiểu Bruce hơn ai hết. Anh rất mau quên và dễ tha thứ. Anh không muốn chị phải vào tù đâu. Anh chẳng oán ghét ai bao giờ, và cũng chẳng muốn làm ai buồn khổ. Những gì tôi nói ra ở đây là những điều tôi học được từ Bruce. Giả như anh có mặt ở đây hôm nay, thì anh cũng sẽ nói như tôi mà thôi. Sự việc đã rồi, chị đâu  muốn như thế, phải không? Chẳng ai muốn như thế hết.

Ben ngừng lại trong giây phút. Cả phòng xử không một tiếng động. Mọi người đều im lặng, chờ nghe cậu nói tiếp. Ben nhìn thật lâu vào đôi mắt Genny đỏ hoe.

- Chắc chắn anh ấy cũng tha thứ cho chị. Chị cũng nên tự tha thứ chính mình!

Ngừng một chút, Ben nói tiếp:

-Giả như chị không làm vậy, thì hãy tìm đến với Chúa. Một khi chị đã biết lỗi và hối lỗi rồi, thì Chúa sẽ thứ tha chị. Phần tôi…, tôi cũng tha thứ chị.”

Ben ngừng lại một chút, rồi hướng mắt nhìn về phía thẩm phán Tammie, rồi hỏi:

-Liệu tôi có được ôm hôn chị ấy một cái không?

Không có tiếng trả lời. 

-Tôi có được phép ôm chị ấy không? Ben hỏi lại lần nữa, giọng khẩn khoản:

-Tôi được phép chứ? Xin cho tôi…

-Được. Bà thẩm phán nói, sau ít giây bối rối. 

Ben rời bàn, bước xuống. Phía bên kia, Genny đưa mắt nhìn viên cảnh sát bên cạnh cô. Anh ta đứng lặng yên, không nói năng gì. Cô bước ra khỏi hàng ghế tiến về phía Ben. Khi tới gần Ben, cô dang rộng cánh tay, lao vào ôm chầm lấy cậu. Hai cánh tay cô quấn chặt cổ cậu.

Mọi người nghe rõ tiếng khóc nức lên của hai người. Ben ôm lưng Genny, hai bàn tay Ben xòe rộng xoa, vỗ dọc lưng cô. 

-Em tha thứ cho tôi hả? Genny thì thầm.

-Tôi không nghe lầm chứ? Tôi muốn được nghe lại một lần nữa. Xin làm ơn…

-Tôi tha thứ cho chị, Ben khẽ nói: Bruce muốn tôi làm việc đó. Anh ấy và tôi tha thứ cho chị.

Genny áp mặt vào ngực Ben. Cô buông lỏng đôi tay, rồi cô lại ôm chặt lấy Ben một lần nữa.

-Thế còn những người khác trong gia đình em?

-Tôi không rõ, tôi tin là mọi người rồi sẽ tha thứ cho chị. Ngừng một chút, Ben nói:

-Tin tôi đi, khi tìm đến với Chúa, chị sẽ được bình an thôi. Hãy can đảm lên, chị hứa với tôi đi.

-Tôi hứa, tôi hứa…, Genny nghẹn lời. Khuôn mặt cô đầm đìa nước mắt. 

-Bình an ở với chị! Ben thì thầm lời cuối trong lúc chậm rãi buông cô ra. 

Không ai trong phòng nghe được họ nói gì. Viên cảnh sát dìu Genny về lại chỗ ngồi.

Ben quay nhìn Genny trong một thoáng trước khi rời phòng xử.

Ted, luật sư biện hộ cho Genny, chìa tay bắt tay bố của Ben khi hai người cùng bước ra ngoài hành lang. 

-Cậu bé này tốt hơn chúng ta nhiều, bản thân tôi phải học nhiều ở cậu. Chỉ mỗi cái ôm ấy mới chữa lành được mọi vết thương lòng mà thôi.

-Đúng thế! Beck khẽ gật gật đầu rồi quay nhìn con trai mình đứng phía sau, đưa ngón tay cái

lên. Hai bố con cùng bước xuống mấy bậc tam cấp của Tòa. 

-Vậy là xong. Beck siết chặt vai cậu con trai mình, rồi nói:

-Bố cảm ơn con. Bố yêu con nhiều lắm đó, Ben. Bây giờ Bố thấy người nhẹ nhõm. Tạ ơn Chúa, giờ đây Bố Mẹ vẫn có con bên cạnh. Tất cả rồi sẽ qua đi. Chúng ta cần sống. Mọi người cần phải sống. Chúng ta không nên để bất cứ thứ gì đè nặng trái tim mình.

Ben im lặng, cậu cũng suy nghĩ như bố.

-Mỗi người một phần số, Beck nói tiếp. Chúng ta không làm khác đi được, nhưng chúng ta có thể làm nhẹ bớt phần nào gánh nặng. Ai cũng cần một vòng tay ôm.

Ben im lặng. Cậu hít sâu một hơi dài rồi thở ra. Cậu cũng cảm thấy nhẹ nhõm như Bố cậu.

Chiều xuống dần. Hai bố con sánh bước bên nhau. Beck quay lại bóp nhẹ mấy cái vào vai Ben. Và ông choàng hẳn tay qua vai cậu, khoác vai cậu bước đi thân mật như hai người bạn. 

-Bố nói đúng, Ben thầm nghĩ. Ai cũng cần một vòng tay ôm.”

(Lê Hữuphỏng theo bản tin đăng trên báo The Dallas Morning News, ngày 2/10/2019)

Để minh-họa câu chuyện mình vừa bàn, tưởng cũng nên quay về với truyện kể thật dễ nhớ.  

Ba giờ sáng đêm giao thừa, một người đàn ông say xỉn đi lảo đảo trên đường. Cảnh sát thấy vậy liền chặn ông ta lại và hỏi:

– Ông định đi đâu vào lúc nửa đêm thế này?

Người đàn ông lè nhè đáp:

– Tôi đi nghe diễn thuyết thưa ngài.

Vị cảnh sát ngạc nhiên đáp:

– Ông say quá rồi đấy, chẳng ai dở hơi đi tổ chức diễn thuyết vào lúc ba giờ sáng năm mới cả.

– Có đấy thưa ngài.

– Ai thế?

– Vợ tôi. ” (Truyện kể rút từ điện thư gửi về cho ai đó).

Điện thư gửi về cho ai, lúc nào nghe cũng như mới. Bởi thế nên, người người đều thích nghe nhiều truyện kể, dù truyện ấy vui/buồn lẫn lộn hoặc gợi nhiều nghĩ suy, vẫn là chuyện cần nghe và cần nghĩ, không ngừng nghỉ.

Thế đó, là giòng chảy nghĩ suy tuy hơi dài, nhưng chỉ cốt nói lên với người đọc rằng: nhiều sự việc hoặc truyện kể, từng khiến mọi người thốt lên câu nói: “Làm sao mà quên được”. Nói thế rồi, bạn và tôi, nay có thể đóng máy mà nghỉ ngơi, một chút ít.

Trần Ngọc Mười Hai

Có những truyện kể hoặc sự việc

xảy đến với mình

“làm sao mà quên được” hả Trời!

Trần Ngọc Mười Hai