• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Đợi ai về ngự sáng ngai Thơ

“Người bạn đầu tiên thuở bấy giờ.

Ước cũ: tái sinh ngày tận-thế,

Tìm nhau cùng nối mộng ban sơ.

   (dẫn từ thơ Vũ Hoàng Chương)

“Đợi ai về ngự sang ngai Thơ”, ư? Ngai Thơ, có sáng hay chăng thì nhà thơ vẫn chỉ đợi mỗi “người bạn đầu tiên thuở bấy giờ”, mà thôi? Nhà Đạo hôm nay cũng bảo nhau: hãy tỉnh-thức mà đợi mà chờ. Nhưng, lại chỉ đợi chỉ chờ mỗi “Người Chủ” lúc ông về, để hưởng phúc. Phúc lộc Ông ban cũng bõ công đợi chờ nhiều tỉnh-thức, chốn Nước Trời.    

Phúc Âm hôm nay, có lời dặn của Đức Chúa khuyên ta hãy tỉnh-thức, lúc chủ về. Tỉnh-thức với tất cả sự thận-trọng cần-thiết. Tỉnh-thức, vì không biết giờ nào và thái-độ của chủ sẽ ra sao, khi ông trở về. Tỉnh-thức và đề-cao cảnh-giác, kẻo kẻ trộm đến bất-thần, lúc nửa đêm.

            Chẳng cần nói ta cũng biết, phần đông mọi người đều kinh-nghiệm rằng: vì không tỉnh-thức, nên mỗi lần kẻ trộm đến nhà, thường có mất mát. Mất tiền mất của, mất niềm tin-tưởng vì thiếu thận-trọng. Có khi mất cả báu vật - người thân, và có khi mất cả chính mình nữa, vì thiếu cảnh-giác. Thành thử, biết tỉnh-thức như lời Chúa dặn, không những không bị mất mát, mà còn được hiệp-thông sự sống với toàn-thể nhà Đạo. Hiệp-thông với con dân ngoài đời, ở chung quanh.

            Điều Chúa nhắn-nhủ hãy tỉnh-thức, vẫn là chuyện hệ-trọng. Hệ trọng, không chỉ vì mức-độ của mất mát với “biến động”, mà thôi. Nhưng, hệ-trọng còn vì phẩm-chất của sự sống, nữa. Phẩm-chất sự sống, điều mà Tin Mừng căn dặn, bao gồm năm đặc-điểm:

-Trước nhất, khi tỉnh-thức, người tín-hữu Đức Kitô luôn hiệp-thông san-sẻ cả nỗi ưu-tư lẫn những gì mình đang có với người túng thiếu, rất cần.

-Kế đến, khi thận-trọng tỉnh-thức, con dân nhà Đạo luôn ăn ở cho công bằng, phải phép với hết mọi người.

-Và, khi đã thức-tỉnh không còn nhiều “biến-động”, người nhà Đạo sẽ nhận ra sự hiện-diện của Đức Chúa, trong đời thường.

-Khi cảnh-giác về sự hiện-diện của Ngài, ta không sách-nhiễu phiền-hà bất cứ ai. Ngược lại, sẽ sống hiền-hòa, bình-lặng cùng mọi bằng-hữu chốn Nước Trời.

-Và, có thận-trọng tỉnh-thức, người nhà Đạo sẽ nhận ra là: Đức Chúa sẽ quang-lâm đến lại, vào mọi lúc.

-Bởi vậy, đời sống người tín-hữu Đức Kitô nên cảnh-giác quan-tâm đến linh-đạo cần-thiết cho đời mình.

Hơn hai thiên niên kỷ vừa qua, dân con nhà Đạo vẫn chờ đợi ngày Chúa quang-lâm đến lại. Nhưng, điều đáng buồn là: trong lúc chờ đợi, người người vẫn sống đời bon chen phức-tạp, đến độ hành-vi của mình đi ngược lại lời dặn của Đức Chúa.

Chính vì thái-độ sống như thế, mà ta chuốc lấy vào người sự mất mát lớn. Mất mát về một hạnh-phúc đích-thật. Buồn thay, mất mát ấy lại là bi-kịch của cuộc sống. Do có bi-kịch mất mát, ta hãy nên xét lại phương-cách sử-dụng quà tặng Chúa ban, như một bài học để mà đổi-thay.

Thiếu xem xét.

Thi

ếu cảnh-giác.

Thi

ếu thận-trọng tỉnh-thức, nên thảm-kịch mất mát vẫn xảy đến với cuộc đời, bằng mọi hình-thức rất đa-dạng. Lời dặn dò “hãy tỉnh-thức”, còn được thánh Phao-lô bổ sung thêm, ở bài đọc thứ hai.

Thánh-nhân qui về chuyện của Abraham coi đó như mẫu-mực cho mọi thức-tỉnh. Thánh-nhân nhấn mạnh: nhờ niềm tin-yêu có cảnh-giác, mà Abraham mới tuân theo lời Yavê

Thi

ên Chúa kêu gọi làm cuộc hành-trình dựng-xây trời mới/đất mới. Trời mới/Đất mới này, có sự kế-thừa mà Yavê tặng ban cho riêng ông, cho đông đảo lớp hậu duệ .

Quả thật, hành-trình mà thánh Phaolô muốn cộng-đoàn tín-hữu Đức Kitô để tâm bắt chước ông Abraham không phải là để ra đi làm một cuộc du-hành vào chốn không định-hướng. Nhưng, là tìm ra phương-cách thoả-đáng có giá-trị trong cuộc đời. Hành-trình mà thánh Phaolô đề-nghị, bao gồm các kinh-nghiệm ta sẽ trải qua. Đó chính là cách-thế ta xử-sự, đối với nhau, và với Đạo.

Hành-trình, là hành-trình sống. Hành-trình, là nhờ đó ta tìm gặp người anh/người chị cùng đồng-hành với ta. Hành-trình, là đáp lại Lời Chúa dặn-dò. Và hành-trình Ngài vẫn dặn, còn là đá tảng thôi-thúc chính mình đi vào với thăng-tiến cá-nhân. Thăng-tiến hướng thượng, để rồi sẽ gặp gỡ Đức Chúa.       

Thăng-tiến bản thân, như người người vẫn làm. Làm chung một hành-trình cùng với bạn hữu gặp thấy trên đường. Thăng-tiến, sẽ giúp bản thân mình đáp-ứng lời dặn dò của Đức Chúa. Đáp lại trong yêu thương tôn-trọng sự thật, vẫn ứng-xử, để cùng nhau đi vào cuộc sống có cảnh-giác. Cuộc sống luôn biết thận-trọng. Và khi đã đáp ứng có thận trọng - tỉnh thức, người người sẽ không còn “im lặng”. Nhưng, “sống một ngày vui không dễ nói ra lời”.

Ngày vui không dễ nói thành lời, là cuộc hành-hương về với Chúa. Là, có một hành-trình như Abraham và giòng-tộc ông trước đây đã sống. Sống ở lều, nhưng lòng ông vẫn hướng về phía trước. Hướng về Đấng Giavê

Thi

ên Chúa. Sống thận trọng, luôn tỉnh thức. Hướng về Nước Trời được

Thi

ên-Chúa hứa ban. Nước Trời Chúa ban, là xã hội của những người công chính, sống rất an bình.

Trong tỉnh-thức đợi chờ Nước Trời Chúa phú ban, tưởng cũng nên về với thi-ca mà ngâm-nga đôi lời rằng:

“Ước cũ: tái sinh ngày tận-thế,

Tìm nhau cùng nối mộng ban sơ.

Cánh bằng siêu thoát hư-vô,

Sau lưng bỏ sụp cơ-đồ trần-gian.”

(Vũ Hoàng Chương – Duyên Mùa Tận Thế)

Nhà thơ đây, có thi-ca-hoá duyên tận thế đến mấy, cũng không làm người nghe ở ngoài đời “bỏ sụp cơ-đồ trần-gian” được. Bởi, cơ đồ ấy đã ăn sâu vào óc não của người đời. Chỉ có Nước Trời của nhà Đạo, mới xứng-đáng để ta tỉnh-thức trông chờ, rất nhiều năm.

Lm Richard Leonard sj biên-soạn  

Mai Tá lược dịch