• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

“Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm,

“Hây hây thục nữ mắt như thuyền.”

(Dẫn từ thơ Xuân Diệu)

Ga 2: 1-11

Ngừng thêu gấm, để mừng em lên xe tìm hạnh phúc. Mắt như thuyền, để tôi đi về tìm Lời Chúa ở bữa tiệc. Như trình thuật thánh sử ghi chép, rất hôm nay.

Trình thuật thánh sử kể lại hôm nay, là kể về sinh hoạt Chúa hiện diện ở tiệc cưới xứ Cana. Thông thường thì, khi nghe kể về tiệc vày, người đọc thường liên tưởng đến Đức Nữ Trinh Maria cầu bàu Chúa, khi hết rượu. Hoặc, chỉ nghĩ đến ơn phúc Chúa gửi đến với hôn nhân. Hoặc, cả đến tính thánh thiêng của bí tích hôn phối trong Đạo; cũng như nhu cầu cần thực thi những gì Chúa dạy ở Tin Mừng. Nhưng nay, hãy nghĩ về vai trò ta phải có khi Chúa thực hiện mọi điều trong thế giới, ta đang sống.

Truyện về tiệc cưới hôm nay, ta thấy Đức Giêsu đã lớn thành thanh niên trai tráng, rất trưởng thành. Cana, là xứ miền không xa Nadarét là mấy, tức thôn làng Chúa sống vào thời ấu thơ. Khi ấy, Chúa tham dự tiệc cưới theo kiểu Do thái tức tiến trình gồm hai bước, giống như ở một số nơi có đám hỏi vào năm trước. Sau đó, mới đưa cô dâu về nhà chồng có lễ hội kéo dài những 8 ngày ròng ở thôn làng; có mời mọc bạn bè người thân đến từ làng bên cạnh. Hôm ấy, Chúa có mặt ở nhà trai lúc có buổi đón dâu rất đình đám. Tiệc cưới ở đây, bao giờ cũng cần chuẩn bị rất nhiều rượu.  

Cạnh thôn làng Chúa sống, lại có nhiều vườn nho được canh tác nhưng rượu được cất từ trại nho gần đó, lại không có được phẩm chất cao. Trong khi đó, trách nhiệm của nhà trai là phải chu cấp rượu ngon cho mọi người uống đủ. Nơi truyện kể, người kể không nói đến danh tánh của đôi trẻ, nên ta có thể đoán biết quan viên hai họ là những người được Chúa và Đức Mẹ cũng như mọi người trong làng đều biết đến. Cả đến tên của Mẹ cũng chẳng được người kể nêu tên, mà chỉ nói :”Mẹ của Đức Giêsu”. Cũng không thấy nói đến tên tuổi của đồ đệ Chúa có mặt vào hôm ấy.

Điều rất thú vị ở đây, ai cũng thấy là: Đức Maria là người được mời đến dự tiệc. Và, cả đến Đức Giêsu cũng như đồ đệ Ngài được mời đến. Và, xem ra Mẹ là chủ gia đình, tức người có thói quen coi ngó mọi việc nên Mẹ mới biết là: rượu đã cạn. Và, Mẹ đã ra tay hành động, cũng là giờ của Mẹ. “Giờ” của Mẹ Đức Chúa đã tới ở tiệc cưới hôm ấy, là vì mọi người trong cuộc đang có nhu cầu được Chúa ra tay giúp đỡ.

Việc Chúa ra tay giúp đỡ là đổ tràn tình thương Ngài ban phát cho những người có nhu cầu. Ngài nhìn quanh, thấy có vại nước. Nước, là biểu tượng của tình thương đang đổ tràn lu/vại và bảo mọi người hãy cứ uống. Thức uống Ngài bảo ban không chỉ là rượu, lại chính là tình thương đổ tràn lên họ và làm ấm áp tâm can họ. Họ không thể tin vào mắt mình rằng: còn gì quý bằng được uống nước tình thương đổ tràn trong đó. Ngài biến nước thành rượu nhưng Ngài biến nó thành biểu tượng của tình thương Ngài ban phát cho họ. Ngài vẫn còn làm việc đó cho ta mọi ngày.

Thế nhưng, đại ý câu truyện biến nước thành rượu ở đây là thế nào?

Là, Đức Maria cũng có vai trò trong việc Chúa thực hiện. Mẹ chỉ cho Chúa cơ hội bằng vàng để tình thương của Chúa được đổ tràn lên mọi người là những người có nhu cầu đem đến cho họ hơi ấm và cuộc sống. Mẹ thấy có vấn đề và Mẹ có được con của Mẹ là Chúa giải quyết giúp đỡ.

Cả ta nữa, cũng có thể làm được như Mẹ. Không phải để tổ chức tiệc cưới nào hết. Ta cũng không thể biến nước thành rượu, nhưng vẫn có thể giải quyết các khó khăn, mỗi khi bắt gặp. Ta có thể ra tay hành động. Và khi làm thế, ta có thể cho Chúa về những người đang có nhu cầu, như ta biết. Ta kêu cầu Chúa giúp họ. Ta cũng có thể nói với mọi người những điều như thế. Hãy cứ nói với bạn Đạo. Cả đến chính trị gia, hàng xóm láng giềng và có thể gọi số cấp cứu 000 hoặc 911, nếu thấy cần.

Điều cần thiết, là: hãy tỏ cho mọi người biết tình trạng của người cần được giúp và yêu cầu những người dửng dưng hãy tra tay hành động để phụ giúp. Nhưng, có lẽ thông điệp từ truyện kể hôm nay là để bảo: hãy làm những gì Chúa bảo. Và có lẽ, cũng nên làm như Mẹ từng làm. Sống và hành động như Đức Giêsu không có nghĩa là ta chỉ đi đến cửa hàng mua vài món quà cho ai đó. Nhưng là, đừng cả thẹn/ ngại ngùng khi mình “cho đi” tình thương yêu để giúp những người túng thiếu/ có nhu cầu. Là, cầu cho có được sự giúp đỡ thật sự cho người đang có nhu cầu. Hãy cho đi và nhận sự giúp đỡ mỗi khi cần.

Thành thử, hãy nghe lại thông điệp này, là: kể cho Chúa nghe một đôi điều và hãy ngạc nhiên khi thấy kết quả. Có lẽ nhiều người trong Hội thánh sẽ lấy làm lạ khi thấy các phụ nữ nghe được giọng nói mạnh cho Hội thánh biết những gì đang xảy đến; và, hội thánh cần làm việc gì đó để giúp đỡ những người cần giúp? Có lẽ cũng là điều thích thú, nếu Hội thánh triển khai khả năng thiết yếu lắng nghe và ra tay hành động.

Phụng vụ hôm nay cho thấy: ta sử dụng bài Tin Mừng này cho mùa lễ quanh năm để hoàn tất mùa Hiển linh, rất lễ hội. Hiển linh mùa lễ, không chỉ có truyện kể về ba vị đạo sĩ từ phương xa tìm đến, hoặc truyện Đức Chúa chịu phép rửa từ thánh Gioan. Bất cứ khi nào ta làm việc gì thực tế hoặc rất hữu dụng cho những ai đang cần đến, thì đó là lễ hội Hiển Linh với người thời đại, rất hôm nay.

Trong tinh thần hiểu biết rất như thế, cũng nên ngâm lại câu thơ ở trên, mà rằng:

“Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm.

Hây hây thục nữa mắt như thuyền.

Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu,

Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên.”

(Xuên Điệu – Thu)

Thục nữ khi xưa, là Mẹ Chúa rất như thuyền. Mẹ vẫn khuyên dạy Con hãy nhớ đến đàn con hôm nay vẫn cần tình thương của mọi người, rất thường tình.

Lm Nguyễn Đức Vinh Sanh

Mai Tá lược dịch