• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

“Hãy tưới lên hoa giọt lệ nồng,”

tuoilen

Lệ tưới lên hoa, lệ nào mà chẳng nồng.

Hồn khẳng khiu khát chờ trăng...

nen

Nhà thơ chờ trăng mở hội, hồn khiu khẳng. Nhà Đạo đợi Chúa lại về để hát lên lời ca đầy cảm tạ...

"Thà làm hạt mưa bay"

thalamhat

Có những chuyện đời chẳng ai nghĩ tới với những câu “Thà làm hạt mưa bay”

Túp lều lý tưởng của Anh...

nenemv

Cứ tưởng tượng, như đó là lời trần tình của Thánh Hội nói với đàn con yêu dấu về tình yêu

“Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm,

buctr

Ngừng thêu gấm, để mừng em lên xe tìm hạnh phúc.

Nếu hạnh phúc sẽ khơi nguồn...

hanhpdau

Nhà thơ than thở, vẫn cứ thế. Nhà Đạo vui sống, trong mong chờ.

“Kiếp sống, hẩm hiu, đời giang hồ,”

leutranh

Quá đáng chăng, nếu bảo rằng: đời sống con người, thời buổi này...

Tiếng hát, hát trên môi

tamdiekj

Ơ kià! Tiếng hát nào mà chẳng “hát trên môi!”.

“Và mối tình sống êm đềm”

cgsprua

Anh yêu Em. Em yêu Anh. Lâu nay vẫn là chuyện thường tình hay tình thường,

Ta như kẻ hoài nghi đành bỏ cuộc

hoaingh

Hoài nghi chăng, chuyện hoàng-đế rất thượng thừa

“Em ban hạnh phúc trầm giai điệu,”

embanhp

Hạnh phúc em cứ ban, giai điệu trầm.

Giòng mực xanh còn đấy

aoanh

Thôi chết rồi! Làm sao lâu nay cô em lại cứ hát những câu như vầy

“Tôi đã đợi như ngày tôi đã đợi,”

toidoi

Ngày tôi đợi, vẫn ngậm tình về cả vào lúc đạo sĩ ở các nơi tìm đến

Hiểu gì không, ý nghĩa của trời thơ

thotroi

Trời thơ ở đời, nhà thơ nay đã hiểu. Thơ Trời của Đạo,

Sóng vỗ miên man

hienlinhc

Nước biếc mênh mông như đôi tay ôm của Mẹ trùng dương.

Ngàn tiếng tơ ngàn ý thơ

chuaimvc

Lời nhắn gửi, hôm nay vẫn cứ vậy, như “Áng Mây”.

Mơ tưởng vu vơ lòng dối lòng

noit

Phải thế không, mà sao nhà thơ vẫn cứ hỏi người hỏi mình?

Đôi mắt sáng...

nenvuavt

Mát rực sáng, là ánh nhìn của Đức Chúa, Vua vũ trụ.

Lấp đất, hố tôi, lấp với tay cô nàng

thanhg

 “Lúc tan ánh mặt trời”, giờ đã đến! “Trái tim non buồn thương”,

Em thường hay ước mơ

nechua

 

Người yêu lý tưởng của em và của anh, đều như thế hết.