• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Xa người nhớ cảnh tình lai láng

ngamtrang

Nơi nhà thơ, thiếu bạn ngâm thơ thì có bia rượu cũng bẽ bang nhiều nỗi nhớ.

Ôi người yêu! Tôi mong người yêu

ngoinha

Ố là là, con gà con vịt! Sao chỉ mỗi “lũ mèo vẫy đuôi”, với “chú chó con, nhảy nhót vui”, là sao thế?

Hoàng hôn, lá reo bên thềm

tiengxua

Tiếng Xưa, ư? Phải chăng là tiếng thời gian? Hay tiếng giọng của ai đó?

Họ không dại khờ: góp trăng thành nến

nenvatrang

Góp trăng thành nến, nhà thơ góp cả “những miệng cười, góp lạ thành quen”,

Ta ra đi một chiều thắm

tinhque

Tại sao khi yêu cầu bầu bạn nguyện cùng Chúa cho anh điều gì đó

Tôi yêu tiếng nước tôi,

datnuoc

“Tôi Yêu tiếng nước tôi”, một lần nữa, lại được hát sĩ “cây nhà lá vườn” trổi giọng ở buổi Hát Cho Nhau Nghe

Sống, buông xuôi theo ngày tháng,

Bỗng dưng thấy đời mình phù du, ư?

Để nghe tiếng nhạc Nghê Thuờng..

tcn3

“Để nghe tiếng nhạc Nghê Thường trổi, phải chăng là quyết tâm của người nhà Chúa, rất “Vọng” chờ?

Chiều nay, lê gót phiêu du

Có xa quê, mới thấm thía được câu hát của người Việt mỗi lần “Nhớ Xuân Về”,

Có phải tình băng giá

cn3

Có thể nói: vào những khi bạn và tôi, ta ngồi nhâm nhi tách trà hoặc ly cà phê ở quán xá, mỗi buổi sáng,

Anh chẳng nói vì rừng không biết nói

rungsao

Rừng không nói, làm sao Chúa Thơ lại vẫn nói.

Tiếng động sau cùng, lau cỏ mọc

lauco

Lau cỏ mọc, nhà thơ thấy tiếng ca chen lẫn từ trong ra.

Trăng lên cao muôn hoa sóng...

linhma

 Nếu cứ hát: “Lính mà em!” là cố ý bảo rằng: người anh của em tha hồ làm nhiều điều lạ lùng/nghịch ngạo

Nàng hỡi....biết mấy hân hoan

nanghoi

Có quá đáng chăng? khi bảo rằng: lời ca trên đây là lời nhắn đến với những “nàng” và “chàng”

“Thi sĩ từ đâu tới chốn này?

huongbay

Nếu cứ bảo “ba vua” là đạo sĩ, e rằng điều ấy cũng dễ thôi.

Chờ mong như suốt đêm qua

chomong

Với nhà thơ, chờ mong trông đợi người yêu suốt đêm qua vẫn rất buồn

Đôi khi thấy trên lá khô một giòng suối

nhuda

“Bóng tối nhỏ nhoi” trong mắt em ư?

Anh đã hay trước sẽ có

neuco

Nếu có một ngày, ư? Đúng là như thế!

Chúng tôi nói chuyện bằng hơi thở

cohoa

Nhà thơ đây, dùng hơi thở để nói chuyện. Nhà Đạo đó, dùng truyện kể để thành thơ

Đây, phút thiêng liêng đã khởi đầu!

dayphut

Trời mơ hôm ấy, có phút thiêng liêng thật huyền mơ