• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Hãy yêu nhau đi khi rừng thay lá,

ilaben

Lời ca trên đây là lời khuyên-nhủ chứ đâu là ca-từ của nhạc bản, thì bạn và tôi, ta đều thấy đúng.

Con biết bây giờ mẹ chờ tin con,

xuanay

Xuân về rồi, mà sao bạn và tôi cứ hát những gì mà buồn đến thế?

Ca những điệu ngọc vàng, cao sang sảng

pherro

Điệu ngọc vàng, nhà thơ đã ca lên, vẫn vang rền những điều truyền nhiễm đến vô song,

Rằng thiếu tình yêu thì vô nghiã

vonghia

Nhánh sông khô, đâu còn gọi là sông nữa. Mà, chỉ làm đám đất khô cằn, chẳng người tới lui.

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi,

motcoi

Có đi và về như thế, mới hát “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”.

Vi vu đồi thông reo xao xác lá chiều nay thu về

thongdalat

Phối hợp chủ đề để phiếm có cả chuyện đời với Lời Chúa, như thế có hợp lý lắm không?

“Ta với đời, thực sự chẳng nương nhau.

comao

Với nhà thơ, cuộc đời người chỉ cần mỗi cơm áo gạo tiền có ngọn lao nhanh vút đâm thấu đời lạnh giá.

Em ơi thế nghĩa là sao

trannam

Nhà thơ vẫn ví những trăng và cỏ, vẫn cứ đùa nằm bên ao, đắm mình xuống nước.

Lướt theo chiều gió,

luottheo

Thuyền trên sông Thương hay sống “Mến” có nước chảy đôi giòng, mà lại không có bến,

Anh cho em mùa xuân,

muaxuan

Có đúng thế không anh? Có phải vậy không em?

Chiều nay lạnh, có nhiều sương rơi quá,

chieulanh

Sương rơi quá, nhưng lòng anh nay bình-thản lại rồi, và tâm-tư anh nay cũng đã khác.

Em hãy làm duyên, Em cứ y nguyên

lamduyen

Làm duyên hay không em cứ thế. Vẫn cứ “đàn rơ tơ riết cả cõi lòng.

Em gắng chờ khi nào anh về,

chungthuy

Chao ôi là âm nhạc! Ối dào, là thi ca! Những là, tình tứ, mong chờ nhiều nỗi nhớ.

Đêm qua say tiếng đàn,

demxuan

Thú thật với bạn và với tôi rằng, khi nghe xong bài “Đêm Xuân” của Phạm Duy,

Trầm lan nhẹ ngấm chốn không gian

tramlan

Diễn tả chốn không gian an-bình, thi ca ngoài đời thường diễn tả, chỉ như thế.

Nắng sao như nắng đời xưa ấy

nangvang

Nhà thơ vẫn thấy nắng đời xưa ấy cứ như nắng vàng con mắt chẳng thấy duyên.

Buồn rơi giữa đêm mù lẻ loi

leloi

Buồn, mà lại rơi giữa đêm mù lẻ loi, như “hát sĩ” cất lên lời trong buổi nhạc “Hát Cho Nhau Nghe”

Đêm về trong bước phong sương,

dakhuc

Kể ra thì cũng khó nói. Khá khó nếu lại nói về tác-phẩm “Dạ khúc” trong đó tác giả Nguyễn Văn Quỳ

Ta trơ trọi như một người lữ thữ,

luthu

Như người lữ-thứ, cứ trơ trọi một mình.

Người bó gối nghe phút vừa im lặng,

lanbgkh

Nhà thơ lâu nay ngồi bó gối để nghe im lặng.