• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Đêm về trong bước phong sương,

dakhuc

Kể ra thì cũng khó nói. Khá khó nếu lại nói về tác-phẩm “Dạ khúc” trong đó tác giả Nguyễn Văn Quỳ

Người hẹn cùng ta đến bên bờ suối

suoimo

Hẹn đâu không hẹn, sao anh chị lại cứ hẹn nhau bên bờ suối, rất ướt át?

Người bó gối nghe phút vừa im lặng,

lanbgkh

Nhà thơ lâu nay ngồi bó gối để nghe im lặng.

Xa người nhớ cảnh tình lai láng

ngamtrang

Nơi nhà thơ, thiếu bạn ngâm thơ thì có bia rượu cũng bẽ bang nhiều nỗi nhớ.

Dốc hết tình này là trả nợ người,

tinhxa

Tình xa là thế, mà sao nghệ sĩ nhà mình lại cứ trả?

Hoàng hôn, lá reo bên thềm

tiengxua

Tiếng Xưa, ư? Phải chăng là tiếng thời gian? Hay tiếng giọng của ai đó?

“Không biết làm sao nói được nhiều,”

timchua

Nhà thơ nói không nhiều, khi lòng mình chửa biết thương yêu.

Ta ra đi một chiều thắm

tinhque

Tại sao khi yêu cầu bầu bạn nguyện cùng Chúa cho anh điều gì đó

Anh mong chờ mùa Thu

hoabuom

 Nếu Thu ấy chỉ là một trong bốn mùa Xuân-Hạ-Thu-Đông, thì có gì mà đợi với chờ đến như thế?

Sống, buông xuôi theo ngày tháng,

Bỗng dưng thấy đời mình phù du, ư?

Ta chỉ xin em một chút tình,

chuttinh

Tình ta xin em, cũng vẫn chỉ một chút.

Chiều nay, lê gót phiêu du

Có xa quê, mới thấm thía được câu hát của người Việt mỗi lần “Nhớ Xuân Về”,

Tôi đứng đây chờ em đã từ lâu,

demtaingo

Chợt hát câu ca có chữ “người” những 3 lần, như thể: người nhớ, người thương người yêu”

Anh chẳng nói vì rừng không biết nói

rungsao

Rừng không nói, làm sao Chúa Thơ lại vẫn nói.

Kỷ niệm giăng ngập đêm nay trong mưa,

anhsang

Kỷ niệm ấy, giọt lệ này, người của Chúa đã giăng ngập suốt nhiều mùa,

Trăng lên cao muôn hoa sóng...

linhma

 Nếu cứ hát: “Lính mà em!” là cố ý bảo rằng: người anh của em tha hồ làm nhiều điều lạ lùng/nghịch ngạo

Đêm thơm không phải từ hoa

novedem

Thiết tha tình yêu thái hoà”, chừng như đây không chỉ là lời thơ hoặc câu nhạc mà thôi,

“Thi sĩ từ đâu tới chốn này?

huongbay

Nếu cứ bảo “ba vua” là đạo sĩ, e rằng điều ấy cũng dễ thôi.

Rồi mai đây, ta đi vào quên lãng,

langquen

Quên lãng chăng, chỉ những người vô tâm/vô tính, mới như thế.

Đôi khi thấy trên lá khô một giòng suối

nhuda

“Bóng tối nhỏ nhoi” trong mắt em ư?