• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Con đường xưa em đi

conduong

Rõ ràng “Con đường xưa em đi”, là để em cùng anh và mọi người dùng nó mà đi,

Hãy cứ là tình-nhân,

tinhnhan

Giả như có người thời nay nghe nhạc-bản này, lại hiểu chữ “tình-nhân” như nhân-tình,

Ta lẽo đẽo theo tình ê ẩm bước,

chieuve

Thấm thía gian-nan, không vì lẽo đẽo theo tình ê ẩm bước

Ở đây châu báu vô tri hết,

songcoynghia

Châu báu vô tri của nhà thơ, nay lộ ý nhiều ở pho sách quần phương, rất lộ ý.

Cơn mưa phùn, bay qua thành phố nhỏ

muamua

Có nhiều lần, người đọc lại cứ viết thư về hỏi bần đạo,

Sàigòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời,

sagon

Nói lời vĩnh-biệt, mà sao anh lại cứ hát: “Sàigòn ơi, tôi xin hứa rằng tôi trở về!”.

Đừng ai nhắc nhở đến xuân trong,

xuan

Xuân trong xuân ngoài, vẫn là Xuân. Thứ Xuân không cần nhắc nhở, mọi người vẫn cứ nhớ.

Tôi với hồn hoa vẫn nín thinh,

demkhuya

Nhà thơ xưa bỗng giật mình, với bóng trời khuya, với những hồn hoa vẫn nín thinh.

Thuở ấy có Em, anh yêu cuộc đời,

thuoaycoem

Nhớ “Em” bao thuở ấy, anh vẫn yêu cuộc đời. Môi hồng, nét son tươi. Chao ôi, là lời lẽ!

Hỡi anh yêu xin anh đừng buồn,

yeunhu

Tình yêu vào buổi đầu, tuy có ra sao, cũng vẫn là thứ tình dạt dào nhiều âu yếm...

Mới hay hương vị nhiệm màu,

vinhnhuc

Hương vị nhiệm màu lâu nay, vẫn là vị hương sầu buồn, với người đời

Em đến từ trong giấc hỗn mang,

thiendang

Thiên đường hạ-giới rày không mở, làm sao đến được từ hỗn mang.

Chiều trên phá Tam Giang,

phatamgiang

“Niềm nhớ” nói ở đây, có thể anh đang nói về người nghệ sĩ mà anh chợt nghĩ đến vào chiều hôm đó,

Muốn một lần tạ ơn với đời,

chiatay

“Nằm nghe tiếng cười” rất nhiều lần, mà nghệ sĩ mình lại bảo, đó: “chỉ là mơ thôi”, sao?

Mưa với nắng dẫu chung trời, chung đất

muanang

Chung trời đất, nhưng cuộc đời nào có chung.

Dĩ vãng dầm mưa lén bước về

mua

Lén bước về, đâu vì nhà thơ dầm mưa dĩ vãng, mặt sầu che.

Đôi chim, là chim ríu rít trên cành,

minhoi

 

Nếu ai đó, hiểu sâu và hiểu xa ý-nghĩa của từ-vựng “Mình” chỉ là “bạn tình” rất thường tình

Yêu em vì ta ghét buồn

yeuem

Yêu em như thế, phải chăng như thể bảo rằng: đó là tình-yêu người nghệ-sĩ, tức: những người vẫn yêu,

Trời nào đã tạnh cơn mưa,

conmua

Cơn mưa cuộc đời khi xưa nay tạnh rơi. Giông tố lòng Đạo,

Đàn Nguyệt Dạ hương đêm bay lạc,

dannguyet

Nhà thơ đã thấy buồn, vì những chuyện cỏn con, còn vương vấn