• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Ném nhân-cách vào ngàn sâu ký-ức,

kyuc

Ném sao được nhân-cách của mọi người, như nhà thơ từng cảnh-báo

Ta lẽo đẽo theo tình ê ẩm bước,

chieuve

Thấm thía gian-nan, không vì lẽo đẽo theo tình ê ẩm bước

Chiều nay ngồi viết riêng cho em,

baichoem

Viết riêng cho em hay cho anh/cho chị lẫn mọi người, về một kinh-nghiệm để đời,

Cơn mưa phùn, bay qua thành phố nhỏ

muamua

Có nhiều lần, người đọc lại cứ viết thư về hỏi bần đạo,

Em tự ngàn xưa chuyển buớc về,

songtrang

Chuyển bước về, người người đều chuyển từ thuyền, từ sông nước có gió ngàn lồng lộng, rất trăng sao

Đừng ai nhắc nhở đến xuân trong,

xuan

Xuân trong xuân ngoài, vẫn là Xuân. Thứ Xuân không cần nhắc nhở, mọi người vẫn cứ nhớ.

Mây, sao còn bay mãi không quay về đây?

maylangthang

Mây bay mãi, không quay về đây, điều đó thật dễ hiểu

Thuở ấy có Em, anh yêu cuộc đời,

thuoaycoem

Nhớ “Em” bao thuở ấy, anh vẫn yêu cuộc đời. Môi hồng, nét son tươi. Chao ôi, là lời lẽ!

Tôi mất trời xanh của ấu thơ,

tuoitho

Mất mát trời xanh ở mọi thời, đâu chỉ một thời tuổi ấu thơ.

Mới hay hương vị nhiệm màu,

vinhnhuc

Hương vị nhiệm màu lâu nay, vẫn là vị hương sầu buồn, với người đời

Khi em nhìn anh,

nhinanh

Nhìn Em bằng đôi mắt nào đi nữa, cũng vẫn là nhìn, là ngó hay ngắm nghía và ngưỡng mộ

Chiều trên phá Tam Giang,

phatamgiang

“Niềm nhớ” nói ở đây, có thể anh đang nói về người nghệ sĩ mà anh chợt nghĩ đến vào chiều hôm đó,

Nắng xuân nào long lanh trong mắt bé,

nangxuan

Xuân long lanh trong mắt ai đi nữa, vẫn ướp tâm hồn người

Mưa với nắng dẫu chung trời, chung đất

muanang

Chung trời đất, nhưng cuộc đời nào có chung.

Tôi chờ đợi lớn lên cùng giông bão,

giongbao

Ca-từ ở bài này, nghe qua thấy cũng hơi vô lý, đến là thế.

Đôi chim, là chim ríu rít trên cành,

minhoi

 

Nếu ai đó, hiểu sâu và hiểu xa ý-nghĩa của từ-vựng “Mình” chỉ là “bạn tình” rất thường tình

Anh buồn tự thuở giăng lên núi,

giangnui

Nơi đời người, rất nhiều người cứ thấy buồn “tự thuở giăng lên núi”,

Trời nào đã tạnh cơn mưa,

conmua

Cơn mưa cuộc đời khi xưa nay tạnh rơi. Giông tố lòng Đạo,

Con đường xưa em đi

conduong

Rõ ràng “Con đường xưa em đi”, là để em cùng anh và mọi người dùng nó mà đi,

Hãy cứ là tình-nhân,

tinhnhan

Giả như có người thời nay nghe nhạc-bản này, lại hiểu chữ “tình-nhân” như nhân-tình,