• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Làm êm ấm đôi ngày xuân trống trải

ngayxuan

Nhà thơ nay đà biết nói: ông cần tin.

Hỡi Thượng-Đế, xin cho tôi đôi cánh

xindoicanh

Xin đôi cánh, nhà thơ đời lại cũng chẳng xin bụi trần để còn bay cao vào chốn vũ trụ.

Rồi đây, mây trên đồi vắng,

maaytren

Mây trên đồi vắng, mà lại thấy “mắt lệ cho người tình”,

Em Pleiku má đỏ môi hồng,

pleiku

Ví thử, bần đạo đây được phép hát nhái hoặc sửa lại ca-từ một đôi chút

Thiên đường đó từ đây anh đánh mất

tinhanh

Thiên-đường đó có là hoả ngục anh đánh mất do thua cuộc,

Tôi cảm thương, vì hai chúng ta,

lavang

Cảm thương tuổi đang xuân hay vào lúc đã sang già, vẫn là tình-tự của nhiều người trong Đạo Chúa.

Đường vào tình yêu có trăm lần vui

buotrong

Có thật thế không, mà sao anh lại cứ hát mãi những lời buồn như vậy?

Buồn mà chi, dù sống trong đời là đau khổ!

buonmacchi

Giả như bần đạo đây, cứ hát mãi những ca-từ da diết như trên

Anh viết cho em bài thơ nho nhỏ,

baitho

Thơ xanh anh viết, có chữ Hoa yểu điệu

Anh với tôi mộng canh trường,

bencua

Truyện sầu hay truyện mến thương của tôi và anh, đâu chỉ là chuyện của thi ca, và âm nhạc.

Tình yêu đó cho em,

tinhkhuc

Gọi đó “Mùa Xuân” ư, ngay cả lúc: “Tình” anh cho em chỉ như “Xuân lay” trên từng phím, mà thôi sao?

Một hôm bước chân về giữa chợ,

demthay

Kìa, này bạn gần/xa. Bạn hát, sao nhiều thế?

Có kềm hãm giữ mình khi giận tức,

tucgian

Kềm giữ với hãm mình, còn gì bằng vào lúc mình đang thèm khát

Người mới lớn vung tình ra thẳng tắp,

vungdap

Tình người dù vung thẳng tắp, có so đo hoặc cân nhắc…

Thôi cũng đành một kiếp trăm năm,

diem

“Một kiếp trăm năm” ư? Ối chao, mọi sự rồi cũng xong và “đời người rồi (cũng) sẽ qua”.

Này đây bước chân xin tìm đến người

buocchan

“Tìm đến người”, bằng bước chân hôm trước vẫn như thế.

Ta sống mãi với trăng sao gấm vóc,

trangsao

Tiếng nhạc vẫn gầm bay, hôm trước, là ý-tưởng nhà thơ sống mãi với trăng sao gấm vóc

Bỗng đêm nay trước cửa bóng trăng quì,

thutrang

Sấp mặt, uốn mình trước ngưỡng cửa bóng trăng quì, là tư thế vẫn riêng biệt của nhà thơ.

Mùa xuân đến em lên đồi gọi gió,

muaxaunnen

Ưu-phiền thật đấy, chí ít là khi cả anh lẫn em đều nghe truyện kể không lê thê ướt át

Về đây khi mái tóc còn xanh xanh.

vemainhaxua

Về đây là về đâu thế? Chốn nào đây? Về Sorrento ư?