• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Lời nguyện trôi theo mái tóc dài

tocthe

Nhiều lúc, người đọc sách thánh đã cắt ngắn truyện Tin Mừng một cách quá sớm,

Chơi vơi trong khí hậu, chín từng mây

tangmay

Mùa Chay hôm nay, nhà thơ thấy chơi vơi trên chín từng mây, đầy khí hậu.

Đôi khi ta muốn thoát ly

codon

Có nhiều lúc ngồi buồn nghĩ rất nhiều thứ chuyện

Chút ánh sáng cho cuộc đời

motthoi

“Chút ánh sáng cho cuộc đời”, là thời để yêu sao?

Chân đứng lại hồn trôi vào thuở trước

chnadunglai

“Thánh thót lệ người xưa”, còn là những điều khác lạ xuất-hiện trước mặt nhiều người.

Tình mất rồi! oán hận đã mênh mông.

vaodentho

Gần đến lễ Vượt Qua của người Do-thái, Đức Giêsu lên thành Giêrusalem.

Đi với tôi đến chân trời xa

thiennhien

“Đến chân trời xa”, “có chi đẹp bằng đời ta.”

Trăng đã lên! Trăng đã lên!

trangsoi

Hương ngát thơm bao u huyền vườn thu thiết tha.

Tình đã chết, có mong gì sống lại

tinhchet

Mừng Sống Lại, ta không chỉ loanh quanh việc gợi nhớ.

Thế rồi, trăng sáng lung linh,

trangsang

Diễn giải cho chính xác cụm từ Hy lạp trong Tin Mừng, ta biết thánh Máccô có ý nói đến phong thái “nổi giận”

Vương sầu nơi nao, ý thắm tàn mau

saumat

Chưa nguôi yêu dấu, mắt đã hoen mầu thương đau.

Mai! Anh đã quen em một ngày,

ngaymai

Đành rằng, khi viết lên ca-từ này, tác giả Quốc Dũng nói nhiều về bạn tình và tình bạn của mình với ca sĩ Phương Mai, cũng là thế.

Hãy duyên dáng nở nụ cười âu yếm nhẹ

nucuoi

Sống phù hợp Đạo Chúa, người Công giáo vẫn hay hát.

Đường em về, mong tuyết phủ khắp nơi

tuyetroi

Tuyết phủ khắp, con đường em về. Có phải là, nhà thơ nay muốn giữ chân người tình?

Tình như thoáng mây

yeuthuong

Nói gì thì nói, nếu cứ nói những chữ như “thương” như “yêu” của cuộc tình,

Một giòng xanh xanh,

songxanh

Thật rất đúng. “Giòng tràn mông mênh” đây, là nỗi niềm nhung nhớ “quay về miền đời,

“Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt”

buontrong

Ưu tư – trót buồn trong mắt, không chỉ là nỗi buồn của thế kỷ.

Cơn sốt sắng xinh hơn cầu vàng diệp,

trangnon

Sốt sắng với ngửa tay, nhà thơ nay lãnh nhận “ơn trời đà xuống hiệp”.

Đời tôi và bao nổi trôi

dongdoi

Ngay câu đầu bài hát nổi tiếng trích-dẫn ở đây, bạn và tôi, ta đều thấy chữ “tôi” với “cuộc đời”,

Lắng trầm tiếng chiều ngân,

chieuta

“Năm tháng (có) phai tàn”, “duyên kiếp (có) lỡ làng”, thì bạn và tôi, ta “nhớ mãi cung đàn”,