• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Chiều xưa khúc nhạc nóng ran lên,

chieuxua

Thơ với nhạc, cứ ứa mãi hai giòng lệ dễ nóng ran

Mây về hằng hà sa số lệ

mayve

Thời hôm nay, lại cũng có những buổi chập-chờn, ra như thế.

Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa,

huiquanh

Có những lúc và những lần, bần đạo bầy tôi đây thấy “lòng mình thật yên bình

Có một bận, em ngồi xa anh quá,

xacach

Viết chuyện phiếm, mà lại trích và dẫn những lời lẽ giống như trên

Đêm nay xuống một bài thơ trắng,

baithoi

Thơ trắng lâu rồi đã giáng hạ, xuống với đêm đen

Miễn tội, em đừng bỏ phế Vua

longgio

Đức Piô XI thiết lập lễ Kitô Vua, khởi đầu năm thánh 1925

Buồn vương mây ngàn giăng khắp lối

muathu

Lại nữa, cứ nói đến thu, nghệ sĩ nhà mình sẽ còn hát điệu buồn những là xa nhau

Mỗi lần em về là gió lộng đường đi,

tudo

Lại vẫn bảo: nếu hiểu tự-vựng “Em” khác hẳn ý của người viết nhạc...

Vườn tiên sáng láng như lòng người thương

phpela

Có người bạn, thuộc nhóm Hiện Xuống kể cho tôi nghe câu chuyện của anh Minh Duy

Chúng tôi trót ngẩng đầu nhìn trước mặt,

chan troi

Thơ ngoài đời, hôm nay lại cũng tương-tự như phim ảnh của con người.

Gửi tới em! Gửi tới em! Gửi tới em!

giotmua

Ừ thì, bạn muốn gửi gì thì cứ gửi

Yêu Em như thuở nào,

coinyeu

Sao nghê-sĩ hôm nay hát những lời ca nghe thiết-tha, đậm-đà tình-tiết, ‘thật như đếm’ đến là thế?

Anh có ngờ đâu trong những đêm

trangtren

Những đêm trời tối giống đêm nay, lại cũng có một người thơ thẩn không ở hồ êm

Hy vọng muôn trùng, lời kinh trong gió bay bay,

giobay

Khi xưa, thiên hạ nguyện cầu bằng lời kinh trong gió

Một mùa sao sáng đêm Noel Chúa sinh ra đời,

muasaosang

Đành rằng, khi viết giòng nhạc này, có thể người viết cũng từng nghe biết hoặc tin tưởng chuyện trăng sao

Hôm qua tiễn em đi,

tienem

Vâng. “Tiễn Em chiều mưa”, hôm qua hay hôm nay đi nữa,

Thế nhân ơi, trần-gian vẫn cuộc đời

trangian

Vâng. Giòng đời vẫn cứ trôi. Vẫn miên-viễn làm sao dám tru-diệt

Không-gian ngoảnh mặt làm ngơ,

lamngo

Trình thuật hôm nay, kể về hai người đàn bà nghèo, góa bụa.

Đời lạnh lùng trôi theo giòng nước mắt

dantoi

 Tiếng đàn tôi, ư? Tiếng đàn đây, là đàn gì mà sao anh/chị lại hát những câu nghe thảm-thiết thế?

Trả lại anh, câu yêu mà anh đã tặng

tralaianh

Anh hay em, mà lại hát câu ca này, rõ ràng như thể bảo: thôi “anh đường anh, tôi đường tôi;