• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Gió căng hơi, và nhạc lên mây

troiccao

Xuân, nhạc và gió mai sáng mai, toàn những biểu-tưởng diễn-tả biến-cố Chúa về trời

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi

muathu

Mừng Sống Lại, ta không chỉ loanh quanh việc gợi nhớ lời người bảo mà còn nhớ cả giây phút Chúa sống lại.

Cầm tay ta hát,

thisi

Nay hướng về, buổi diễn-trình kỷ-niệm 10 năm “Hát Cho Nhau” ở Sydney vào giữa năm 2016

Em ơi! quên đi bao nhiêu xót xa,

loigoi

Phải thế không, mỗi lời gọi đều là “lời gọi chân mây”? Gọi chân mây, phải chăng là lời gọi và mời mãi

Em gọi tên Người, gọi khàn hơi,

anhbinhminh

Gọi mãi tên Người, em gọi khàn cả hơi. Gọi từ khuya-khoắt tàn dần, chợt bình-minh đến

“Dáng em thu nhỏ trong lời nguyện,”

dangem

Thu nhỏ trong lời nguyện hoặc phơ phất hồn thiêng, vẫn là và sẽ là lối sống của nhiều người.

Một làn khói trắng,

khoitrang

Không tên hay có tên, vẫn một bài hát ấy, cứ lờ-mờ như làn “khói trắng”, rồi “du đời vào quên lãng”

Hầy hô! Hây hồ! Ta đi vô vườn dừa

ngaymua

Ít khi nào, bần đạo bầy tôi đây lại trích-dẫn hoặc trích-dịch những bài ca nghe rất “êm ru ngày mùa”

Tình nhân-thế chua cay, người lịch-duyệt

yeunhu

Tình nhân-thế, con người ra như thế. Vẫn chua cay, giang-hồ, tan-tác đầy những lệ.

Tôi đứng đây, bụi tóc mịt-mù xa

emgnoido

Tóc vẫn rối, chắc hẳn lòng em cũng thêm rối? Rối tơi bời, nhưng người đời chẳng bận-tâm

Nào đâu có trăm năm, mà chờ mà đợi?

bencu

Tư-tưởng này, bất chợt đến với bần-đạo sau khi nghe cô em dâu hát lên lời hát của Lưu Trọng Văn

Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình

rutangamngi

“Môi nào hãy còn thơm” ư?

“Cho tôi hát cùng em bài hát cũ”,

cvauyenhen

Sống một ngày như mấy kiếp, là lời cầu của bà con người người, với Ngôi Hai.

Cha Mẹ sinh tôi, thằng con bất hiếu,

conhoangdang

Con bất hiếu, đâu cứ là con đi hoang, như truyện kể Tin Mừng người người vẫn hiểu những điều do thánh Luca nói.

“A! Này bé, con dế nó đậu cành tre,”

batve

Úi chu choa! Cái gì mà, “loài giun dế nó mang tội tình gì?”

Chắp tay lạy người cho xin nụ cười

chaptay

Nghe hát thế, giống như thể: các cụ đạo ở đâu đó cứ ê-a đọc ba kinh-kệ, rất lễ-mễ

Từng ngọn nến ta thắp lên ngàn ánh sáng

thapsang

Thắp sáng ngọn nến, để thế-gian mãi vui, còn là thắp sáng cả niềm tin-tưởng của dân gian trần thế,

Nay tưởng cây vàng lại nở hoa.

bautroi

Cây vàng hôm trước có nở hoa, đâu vì mây biếc đã trôi qua!

Đưa bé đến trường bằng xe anh đạp.

dưabe

Bần đạo đây, mỗi lần viết chuyện phiếm, thường trích-dẫn rất nhiều nhạc bản tình-ca ướt-át,

Xin tình yêu giáng sinh

tinhyeiugs

Xin gì không xin, sao ông nhạc sĩ lại xin cái có sẵn trong tâm can/cỗ lòng của bạn và của tôi, cơ chứ?