• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Ta thấy mùa đông chưa tuyết trắng

muadong

Chúa đã về. Ngài về, như sự kiện rất thật.

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui

niemvui

Chọn gì cũng còn tuỳ. Có chọn niềm vui mỗi ngày và mọi ngày, lại cũng là điều đáng làm và nên làm.

Đêm về trên bánh xe lăn

demsaigon

Chao ôi! Rõ thật là âm nhạc rất “về đêm” và đêm về!

Em đi rồi, mưa gió suốt trang thơ.

quantoa

Cũng có thể, nhà thơ từng bảo thế. Cũng rất đúng, lời dụ ngôn kể vị chánh-án nói như vậy.

Huyền Diệu về, tuyệt vời trong âm sắc

nangtat

Nhà thơ ngoài đời, đứng đợi nơi đây chiều nắng tắt.

Đừng bỏ em một mình,

motminh

Mỗi lần nghe lại bài hát này, người nghe như bần đạo bầy tôi đây đều thấy rợn gáy,

Từng bước từng bước thầm

nhungbuocchan

Ấy chết! “Những Bước Chân Âm Thầm” ở đây, phải chăng là những bước rất “chập-chững” đi vào giòng đời, của người vừa mới lớn, chứ?

Hãy quỳ lạy nhìn xem cho sướng đã

taon

“Nhơn đức sạch sẽ” và “tính chất thanh”,

Chúa đã bỏ loài người

vidola

Thật ra thì, nếu bạn và tôi quan-niệm Chúa đây là Đấng cứ vò võ trong nhà tạm và Phật đấy lại cứ thui thủi ở nhà Chùa, thì thế thật.

Tình đã len trong mầu nắng mới,

dauthuong

Vào lúc bần-đạo ngồi viết những giòng chữ này, thì bên ngoài trời đất rất Sydney đang đi vào những ngày đầu Xuân,

“Địa-chấn phương nào, bão táp xưa,

baotap

Thơ đời hôm nay tựa giấc mơ. Giấc mơ hay mộng những não nùng

Ta vừa thấy một linh hồn mỏng mảnh

mongmanh

Chơ vơ, rung-rợn, nhà thơ chỉ muốn đòi lại yêu thương

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa

muathu1

Nghe bài hát này đây, hôm nay, sao thấy nó thấm-thía một sự thật.

“Tìm một con đường. Tìm một lối đi

vacon

 Đời người hôm nay, rẫy đầy những con người luôn kiếm-tìm một con đường và một lối đi, tựa hồ như thế

Tôi tưởng như mình vừa sống lại

thienchchua

Với nhà thơ Song Nhị hôm nay, loài người như đã đổi lốt

Phượng ở ngoài đời, vẫn âu sầu nhân thế.

hoaphuong1

Câu hỏi đây, trình thuật vẫn cứ hỏi cả vào khi người đọc truyện Lazarô, rất khôn nguôi.

Ôi ơn đời chói vói

taondoi

Đành rằng “Ơn đời (bao giờ) cũng chói vói”.

Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên

saigon

Vâng. Chính thế. Với nhà thơ và đồng thời là nghệ-sĩ viết nhạc này, thì “Niềm nhớ” ấy cũng là của bạn...

Tôi cúi mặt, lời nguyện cầu rất khẽ,

loicau

Trình thuật hôm nay, Chúa kể về phương-cách nguyện cầu nơi nhà Đạo.

Đời no ấm nghĩ càng xấu hổ,

vuonnho

Ấm no – vật chất, đâu có làm thi sĩ thêm hạnh-phúc. Vì, thi-sĩ cứ “làm thơ thương tiếc”,