• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Em đi rồi, mưa gió suốt trang thơ.

quantoa

Cũng có thể, nhà thơ từng bảo thế. Cũng rất đúng, lời dụ ngôn kể vị chánh-án nói như vậy.

Thiên đường đó xa rồi anh đơn lạnh

chienlac

Trình thuật hôm nay thánh Luca diễn tả về chuyện đánh mất.

Đừng bỏ em một mình,

motminh

Mỗi lần nghe lại bài hát này, người nghe như bần đạo bầy tôi đây đều thấy rợn gáy,

Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai

doimat

 Phải nói ngay rằng: bần đạo bầy tôi đây vốn dĩ xuất-thân từ làng Tám bên quê ngoại ở Hà-Nội

Hãy quỳ lạy nhìn xem cho sướng đã

taon

“Nhơn đức sạch sẽ” và “tính chất thanh”,

“Trong mọi lúc hãy giữ long cao thượng”,

caothuong

“Giận dữ, ghen tương cùng tỵ hiềm xót xa”, nhất nhất đều là những đau thương đuối ngã trên đường đời.

Tình đã len trong mầu nắng mới,

dauthuong

Vào lúc bần-đạo ngồi viết những giòng chữ này, thì bên ngoài trời đất rất Sydney đang đi vào những ngày đầu Xuân,

Lìa nhau cho tim bốc cháy

lianhau

Còn nhớ, có lần bầu bạn trong nhóm sinh-hoạt văn-học/nghệ-thuật thuộc loại “bỏ túi” ở Sydney,

Ta vừa thấy một linh hồn mỏng mảnh

mongmanh

Chơ vơ, rung-rợn, nhà thơ chỉ muốn đòi lại yêu thương

“Trời có mây cao với gió thanh,

bienxanh

Trình thuật hôm nay, thánh Luca không cũng có kể nhưng không chỉ mỗi tiệc về tiệc,

“Tìm một con đường. Tìm một lối đi

vacon

 Đời người hôm nay, rẫy đầy những con người luôn kiếm-tìm một con đường và một lối đi, tựa hồ như thế

Chiều buông trên giòng sông Cửu Long

chieuve

Chiều về đâu không về, sao cứ về trên sông, đến như thế?

Phượng ở ngoài đời, vẫn âu sầu nhân thế.

hoaphuong1

Câu hỏi đây, trình thuật vẫn cứ hỏi cả vào khi người đọc truyện Lazarô, rất khôn nguôi.

Trời reo nắng thì chim reo tiếng sang

nangvang

Nói giống nhà thơ: xa là chết. Chết về tinh-thần. Chết, cả về thể xác.

Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên

saigon

Vâng. Chính thế. Với nhà thơ và đồng thời là nghệ-sĩ viết nhạc này, thì “Niềm nhớ” ấy cũng là của bạn...

Chiều hôm qua lang thang trên đường

thuvang

Thu vàng – Lá vàng – Hoàng hôn xuống!

Đời no ấm nghĩ càng xấu hổ,

vuonnho

Ấm no – vật chất, đâu có làm thi sĩ thêm hạnh-phúc. Vì, thi-sĩ cứ “làm thơ thương tiếc”,

Đợi ai về ngự sáng ngai Thơ

doiai

“Đợi ai về ngự sang ngai Thơ”, ư? Ngai Thơ,

Em đi rồi đường xưa có nắng không anh

emdoiroi

Em đã đi rồi, sao anh còn cứ hỏi? Hỏi gì không hỏi, sao anh lại hỏi “có nắng hay không",

Chuyện tình tôi

tinhthienthu

Đúng thế đấy, bạn ạ! Đã là tình, thì đương nhiên tình ấy phải là “Tình thiên thu”.