• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Mà mãi đêm nay mới nhớ ra

binhyen

Nhà thơ tuy rất giỏi, vẫn thấy đời mình “chẳng khác chuyến tàu qua”. Nhà Đạo nay cũng khác, nhưng tất cả đã nhớ chăng điều Chúa nhắn nhủ hôm lễ Vượt Qua?

Ấp úng không ra được nửa lời

suyniem

Tình thơ hay tình Chúa, vẫn là tình mến mộ, rất khó nói. Càng khó hơn, khi Chúa đi dần vào đoạn cuối con đường thực thi ý định của Cha, như trình thuật nay diễn tả.

Bình yên một thoáng cho tim mềm

chuanhat2

Thập niên ’60 mà ngồi nghe lại câu thơ trên, hẳn người người cũng như tôi đây cứ là vui triền miên, rất “bình yên”, suốt một đời!

 

 

Chuyện Phiếm đọc vào Chúa Nhật V Mùa Chay

chuanhat5chuyen

Tuần thứ 5 Mùa Chay còn là tuần cuối trước Vượt Qua, cũng là tâm tình của con dân Đạo mình nay bày tỏ vẫn "Ấp úng không ra được nửa lời," 

“Rêu tần ngần, tuyết in phong”

chuyenphiemnen

Dậy nguồn từ trong, hẳn là lời thơ mà thi sĩ nhà ta ngâm nga chỉ một chốc! Dậy nguồn từ nỗi chết, là sự thật Chúa sống lại hằn in rõ ở trình thuật.

Anh lánh mùa xuân, nép cửa sầu

suytu4

Cửa sầu anh nép, cơn gió anh nghe suốt canh thâu, kể thì cũng lạnh bởi anh cứ sống theo khuôn phép âu sầu kiểu cổ xưa. Nhà Đạo mình, nay chỉ cho anh cung cách giản đơn để anh vui, với trình thuật.



Chuyện Phiếm đọc vào Chúa Nhật Lễ Phục Sinh

nenchuyenphiem

Suy tư tụng niệm ngày lễ trọng, lại đã thấy ở đây đó đôi giòng chảy có ghi rõ: "Chiều còn vương nắng để gió đi tìm".

Chuyện Phiếm đọc vào Chúa Nhật 4 Mùa Chay

chuanhat4suyniem

Giòng chảy những suy và niệm tuần này, có ý/lời của nhà thơ, vẫn bảo: "Anh lánh mùa xuân, nép cửa sầu, Đêm nằm nghe gió lạnh canh thâu.."