• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ tiên

trofhoc tro

  Y như rằng, tuổi mộng mơ của “nghệ sĩ già” nhà ta chỉ gồm những mơ và mộng, thành tiên nữ dù tuổi nhỏ.

Thương nhớ ..ơ hờ thương nhớ ai

doimat

“Mắt em ơi mắt em xưa có sầu cô quạnh

Có thay đổi gì không, màu hoa ấy

chuanttroi

Màu hoa ấy, là Tình Chúa tặng, nào đổi thay. Hoa màu này, là trân châu ta giữ

Vọng thanh nghe rợn, hồn cô tịch

honcotich

“Chửa toại nguyền”, là bởi hồn anh còn cô tịch. “Thanh nghe rợn, là vì tâm trạng nhiều người ở thánh Hội thời tiên khởi vẫn muốn Chúa Chiên tập hợp toàn thể chiên con về chung ràn...

Sáng Chủ nhật đẹp...

sangchuanhatdep

Không hiểu sao, mỗi khi nghe ai đó cất tiếng hát vang nhạc bản...

Theo gió heo may đến đêm gọi tình

tocmay

“Gió heo may”, là gió gì mà nghệ sĩ nhà mình lại cứ theo mãi đến tận “đêm gọi tình” thế? “Gió heo may”, hay có phải là gió hắt hiu, xào xạc

Cả trời bỗng tiêu diêu như báu vỡ

bautroi

Tiêu diêu như báu vỡ, vẫn cứ là bầu trời huyền nhiệm chốn không gian.

Một lần em có nói

xuthamtram

Nếu ta thay đổi tiếng “Em” rất đáng yêu ở trên thành “Niềm Tin” rất linh thiêng, thì bạn và tôi hẳn sẽ thấy ở nơi đó có niềm vui rất lạ và hấp dẫn.

Bài hát, tìm trong nỗi nhớ, từng ngày bình yên

giotnangbenthem

Bài hát, viết không nên lời đã vội lãng quên”. Chao ôi! Bài hát nào mà lạ thế? 

Ta ước ao đầu đội mũ triều thiên

tauocao

Ao ước ấy, nhà thơ nay không chỉ muốn đội mũ triều thiên thôi, mà còn tắm gội trong nguồn sáng Phục Sinh quang vinh như người nhà Đạo ở khắp chốn, vẫn rất tin.

Hồn hỡi hồn, lên nữa, quá thinh gian

neenenth

Hồn tìm chốn chiêm bao chờ đón Chúa lên cao, lên cao nữa, “quá thinh gian

Mà mãi đêm nay mới nhớ ra

binhyen

Nhà thơ tuy rất giỏi, vẫn thấy đời mình “chẳng khác chuyến tàu qua”. Nhà Đạo nay cũng khác, nhưng tất cả đã nhớ chăng điều Chúa nhắn nhủ hôm lễ Vượt Qua?

Em ơi nếu mộng không thành thì sao?

duyenkiep

Bảo rằng, đa phần linh mục Công giáo hôm nay lại đã dám hành xử như cựu linh mục Kevin Lee ở Úc...

Bình yên một thoáng cho tim mềm

chuanhat2

Thập niên ’60 mà ngồi nghe lại câu thơ trên, hẳn người người cũng như tôi đây cứ là vui triền miên, rất “bình yên”, suốt một đời!

 

 

Lạnh lùng chăng, gió tha hương

lanhlung

Văn thơ ngoài đời, người người vẫn hỏi: “Em về bên ấy, ai thương em cùng?”

“Rêu tần ngần, tuyết in phong”

chuyenphiemnen

Dậy nguồn từ trong, hẳn là lời thơ mà thi sĩ nhà ta ngâm nga chỉ một chốc! Dậy nguồn từ nỗi chết, là sự thật Chúa sống lại hằn in rõ ở trình thuật.

Ai lên xứ hoa đào

ailenxuhoadao

“Bớt mơ màng”, để người nghệ sĩ nhìn mây trôi xa xôi, mỗi chiều về.

Chuyện Phiếm đọc vào Chúa Nhật Lễ Phục Sinh

nenchuyenphiem

Suy tư tụng niệm ngày lễ trọng, lại đã thấy ở đây đó đôi giòng chảy có ghi rõ: "Chiều còn vương nắng để gió đi tìm".

Cái mầu nhiệm vô biên

caimaunhienvobien

Với nhà thơ ngoài Đạo, màu nhiệm vô biên là như thế.

Ấp úng không ra được nửa lời

suyniem

Tình thơ hay tình Chúa, vẫn là tình mến mộ, rất khó nói. Càng khó hơn, khi Chúa đi dần vào đoạn cuối con đường thực thi ý định của Cha, như trình thuật nay diễn tả.