• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Hãy quỳ nán lại: tiếng sao rơi

anhtrang

Quỳ nán lại để khua trăng, là động thái nhà thơ kêu gọi khiến sao rơi,

Tôi muốn mời em về

moiemve

Mời Em Về”, hôm nay hay ngày mai, không phải để em thăm lại phố phường thời xưa cũ.

Trời hỡi, nhờ ai cho khỏi đói,

khoidoi

Ở nhà thơ, thực phẩm nuôi dưỡng chính mình phải chăng là trăng gió, từng có sẵn?

Hôm nay có phải mùa Thu

mua-thu-vang01

Nơi nhà thơ hôm nay, chính là mùa Thu. Mùa, của những phiêu du...

Rồi anh sẽ hét, sẽ hét lên

aline

Có “hét lên”, thì tiếng hét ấy phải chăng là tiếng thét ái tình?

Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ tiên

trofhoc tro

  Y như rằng, tuổi mộng mơ của “nghệ sĩ già” nhà ta chỉ gồm những mơ và mộng, thành tiên nữ dù tuổi nhỏ.

Xưa anh là kẻ nghiện sông hồ,

mesongho

Gót lãng du, đâu có là gót nện của nhà thơ đi đây đó...

Có thay đổi gì không, màu hoa ấy

chuanttroi

Màu hoa ấy, là Tình Chúa tặng, nào đổi thay. Hoa màu này, là trân châu ta giữ

Khi xưa đôi ta bé ta chơi

bangbang

“Bắn súng khơi khơi”, nếu chỉ là câu ca để vui chơi, thời niên thiếu, thì cũng chẳng lấy làm điều.

Sáng Chủ nhật đẹp...

sangchuanhatdep

Không hiểu sao, mỗi khi nghe ai đó cất tiếng hát vang nhạc bản...

Có những niềm riêng, làm sao nói hết

conhungniemrieng

Niềm riêng ấy, nếu em lại coi như mây mưa/cát biển rồi giữ nó trong lòng chẳng nói ra thì có ma nào dám biết.

Cả trời bỗng tiêu diêu như báu vỡ

bautroi

Tiêu diêu như báu vỡ, vẫn cứ là bầu trời huyền nhiệm chốn không gian.

Anh tặng em, cả những ưu phiền

anhtangemca

Tặng gì không tặng, sao anh lại tặng cả nỗi ưu phiền!

Bài hát, tìm trong nỗi nhớ, từng ngày bình yên

giotnangbenthem

Bài hát, viết không nên lời đã vội lãng quên”. Chao ôi! Bài hát nào mà lạ thế? 

Sao bông phượng nở trong màu huyết

hoaphuong

Phượng vẫn đỏ, nhỏ một màu huyết. Nhỏ xuống lòng người những giọt châu!

Hồn hỡi hồn, lên nữa, quá thinh gian

neenenth

Hồn tìm chốn chiêm bao chờ đón Chúa lên cao, lên cao nữa, “quá thinh gian

Em đến bên tôi, một chiều khi nắng phai rồi

bencaubiengioi

Trong cuộc đời, rất nhiều lần, cũng có người “em” hoặc cháu chắt vẫn đến bên tôi ngỏ đôi lời.

Em ơi nếu mộng không thành thì sao?

duyenkiep

Bảo rằng, đa phần linh mục Công giáo hôm nay lại đã dám hành xử như cựu linh mục Kevin Lee ở Úc...

Anh chắp tay van, dáng tượng sầu

chaptay

Nhà thơ, nay chắp tay van người em có gót chân đau, dáng tượng sầu, cho mây toả.

Lạnh lùng chăng, gió tha hương

lanhlung

Văn thơ ngoài đời, người người vẫn hỏi: “Em về bên ấy, ai thương em cùng?”