• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

“Êm, chiều dần trôi êm,”

moitinhx

“Mối tình Xa Xưa”, “Một ngày xưa cũ”, là “Ngày hai đứa chúng ta còn thơ”,

"Vi vu, đồi thông reo xao xác

canhbuom

Cứ hỏi rằng: cánh buồm xa xưa ấy nay trôi về đâu?

Một thời mây biếc đã trôi qua

maybiec

Cây vả hôm nay đà khô đẹt, cũng chẳng do Chúa quở trách mới vừa qua,

“Hãy tưới lên hoa giọt lệ nồng,”

tuoilen

Lệ tưới lên hoa, lệ nào mà chẳng nồng.

Em đến bên đời, hoa vàng một đoá

hoavang

Hoa vàng độ này, sao không thấy em đến bên đời, nhiều hưng phấn?

"Thà làm hạt mưa bay"

thalamhat

Có những chuyện đời chẳng ai nghĩ tới với những câu “Thà làm hạt mưa bay”

“Nhìn nhau đi em, để thấy đối gương,”

nhinnhaudie

Tình nhân ái giữa Thầy/trò, lại nói lên một thách thức vẫn tiếp tục nơi Hội thánh, bấy lâu nay.

“Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm,

buctr

Ngừng thêu gấm, để mừng em lên xe tìm hạnh phúc.

“Yêu nhau cho nhau nụ cười"

bacakten

Mỗi khi nghe lại bài hát này, hẳn nhiều bạn đạo cũng như bày tôi đây vẫn cứ thắc mắc...

“Kiếp sống, hẩm hiu, đời giang hồ,”

leutranh

Quá đáng chăng, nếu bảo rằng: đời sống con người, thời buổi này...

"Anh ngâm nga, để mở rộng cửa lòng"

trangxuan

 Lời anh ngâm, chẳng là thi ca tràn trề, say chới với.

“Và mối tình sống êm đềm”

cgsprua

Anh yêu Em. Em yêu Anh. Lâu nay vẫn là chuyện thường tình hay tình thường,

"Đau! Từ đáy trái tim, ta buồn đau!"

traitimbd

“Bên Trên Trời Cao Nắng Chiếu!”Chao ôi. Lời nhạc sao hay quá là hay.

“Em ban hạnh phúc trầm giai điệu,”

embanhp

Hạnh phúc em cứ ban, giai điệu trầm.

“Gót nhỏ lên thuyền một kiếp xưa,”

thuyen

Gót nhỏ lên thuyền, gót của em. Người em dân dã, vẫn cứ về.

“Tôi đã đợi như ngày tôi đã đợi,”

toidoi

Ngày tôi đợi, vẫn ngậm tình về cả vào lúc đạo sĩ ở các nơi tìm đến

“Em thường hay ước mơ”

emthuong

Ước mơ của bần đạo, hồi đó, rất lý tưởng.

Sóng vỗ miên man

hienlinhc

Nước biếc mênh mông như đôi tay ôm của Mẹ trùng dương.

"Hờn ghen chưa giải thoát, nên thành bệnh"

honghen

Bệnh hờn ghen chưa giải thoát, nên thành chuyện.

Mơ tưởng vu vơ lòng dối lòng

noit

Phải thế không, mà sao nhà thơ vẫn cứ hỏi người hỏi mình?