• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Công viên buồn ánh đèn trắng

demdong

Không giá lạnh không rét buốt, đâu phải mùa Đông.

“Đàn chim tung cánh xa khuất mờ

buoichieu

Hình ảnh này, lâu nay vẫn chỉ là những hình và những ảnh còn lại trong lý ức của tôi,

Rồi thiên thu, sẽ là nhung nhớ.

daple

Khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù.

Tôi bàng hoàng, hốt hoảng những đêm đêm.

laycha

Thánh Luca ghi về sự thể đồ đệ Chúa từng nghe Thày Chí Thánh dạy cách nguyện cầu qua lời kinh

Nằm nghe xôn xao tiếng đời

noinho

Đông mùa một nỗi nhớ, cũng da diết suốt đời người.

Đêm đông lạnh bên đường vắng

demdong

Có lẽ cũng nên bắt đầu giòng phiếm lai rai,

"Thưa ngài, xin mở cho chúng tôi vào!

chiendau

"Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào

Nhìn nụ cười, nhìn ánh mắt mênh mang

mattavamaria

Cũng bằng ánh mắt yêu thương nhìn Thày thêm tha thiết

Người Yêu Ơi

nguoiyeu

Người ở cõi nhớ hay ở cõi đời

Đêm nay lạnh phố buồn

demlanh

“Đêm nay lạnh phố buồn”

"Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất,

uocmong

Thời buổi hôm nay, an-bình đích-thực xảy đến với thế giới, vẫn không nhiều.

Thấp thoáng bóng em vợi xa.

mua-dong

Mùa Đông qua rồi, mà sao anh cứ hát bài tình ca như thế mãi?

Mưa hoàng hôn,

mua

Mưa đâu thì mưa. Ví dù có là mưa hoàng hôn,

Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.

samaria

" Đức Giê-su bảo ông ta: "Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy."

"Hãy bán tài sản của mình đi mà bố thí

haybothi

Cảnh xưa anh về, tình tự sao vẫn thế

Cầm tay ta hát, hát khúc ca yêu đời cho người vui

vuidoi

“Nguồn vui phơi phới, trên đôi môi xinh hồng bên ngàn hoa”.

Đêm tàn cho trăng khuyết ra đi theo người.

hoavang

Hoa vàng nơi ấy, hay có ra như thế nào đi nữa, sao cứ khiến…

“Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con ...

saidi

Giấc ngủ mê, đưa nhà thơ ra ngoài cửa lớp.

Tôi làm sao can đảm ngắm tro tàn

chuanhat18

"Thưa Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia phần gia tài cho tôi."

Ô hay mùa đông mà xuân đã lâng lâng

muadong1

Trong đời người, nhiều lúc cũng thấy là bạn và tôi không nỡ để mọi người nhũng nhớ và mong đâu đấy chứ