• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Những chiều thiết tha bên nhau

chanmay

Quên đi ư? Quên để làm gì? Phải chăng để cứ thế mà yêu-đương như đương yêu chứ?

Loài cỏ cây man rợ

yeuemlamlo

Nếu chỉ nghe có bấy nhiêu câu thôi, thì cũng chẳng có gì là lầm lỡ

Ta có gì đâu ngoài trái tim,

traitim

Thiên-hạ vô-tâm quá, đâu ngờ ta còn có trái tim.

Dâng cao lên, cao tột tới trên trời!

songbien

Sóng lòng ta, vẫn dâng trào như biển cả, ngoài xứ lạ.

Ngày ấy khi Xuân ra đời,

khuchat

Xuân ra đời, không chỉ có mỗi ngày ấy

Hãy lắng tiếng nói

demnguyencau

“Lắng tiếng nói” ư, dễ chừng được bao lâu? Kéo dài bao nhiêu lần trong ngày?

Ôi ngông cuồng, ôi rồ dại, rồ dại!

luachinh

Ngông cuồng và rồ dại. Ai dám bảo, thế đó là thái-độ của riêng ta.

Nhìn nhau đi em để thấy những giòng xanh,

nhinhnhau

Nhìn nhau đi, để thấy được giòng xanh hạnh-phúc.

Ngồi nghe anh hát thiên tình ca,

troimay

Mấy hôm nay, gặp ngày trời mây trong sáng

Giờ đây bạn ra đi, đến phương trời xa xa

tienban

Lời ca trên, sao cứ văng-vẳng mãi trong đầu bần đạo, suốt mấy ngày.

“Lòng ta tha-thiết đượm tình yêu,”

nangchieu

Phiêu-lưu, mạo-hiểm mòn bước chân, là chuyện đã đành

Nguyện xin mà mắt lệ bỗng trào

quylay

Lao đao phận người, là kiếp bạc. Kiếp bạc phận, chẳng phải người đời luôn chen lấn

Xuân vương trên ngàn hoa,

nhoban

Có lúc buồn, bọn tôi thường nhớ nhiều đến nhạc bản “Nhớ Bạn” do ca sĩ có giọng trầm buồn rất dễ thương

Ngày xưa áo nhuộm hoàng-hôn,

hoasau

Gọi ai không gọi, sao cứ gọi Em “đoá hoa sầu”, rầu như thế?

Tay run-rẩy, nhưng không vì gió lạnh

covang

Linh-hồn mỏng mảnh, là những thứ người người vẫn để rơi

“Mỉm cười, ôi khoé miệng trăm duyên

nangtho

Với dân-gian thi-giới, Người là Nàng Thơ. Và, khi thi-nhân ngoảnh lại, Nàng Thơ đã ở gần.

Anh đến thăm, áo anh mùi thuốc súng

maydam

Thế đó, một tưởng tượng! Khi bọn đàn em bé nhỏ là chúng tôi

Nhìn mây trắng bay ra ngoài khơi!

bongdung

Ấy đấy! Hát câu “Bỗng dưng yêu đời” những hai lần, là có ý gì?

Tôi cứ tưởng bây giờ tôi đã chết,

cocay

Bơ vơ hèn mọn. Tật bệnh, lũ trẻ thơ.

Gió căng hơi, và nhạc lên mây

troiccao

Xuân, nhạc và gió mai sáng mai, toàn những biểu-tưởng diễn-tả biến-cố Chúa về trời