• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Dâng cao lên, cao tột tới trên trời!

songbien

Sóng lòng ta, vẫn dâng trào như biển cả, ngoài xứ lạ.

Em gọi tên Người, gọi khàn hơi,

anhbinhminh

Gọi mãi tên Người, em gọi khàn cả hơi. Gọi từ khuya-khoắt tàn dần, chợt bình-minh đến

Hãy lắng tiếng nói

demnguyencau

“Lắng tiếng nói” ư, dễ chừng được bao lâu? Kéo dài bao nhiêu lần trong ngày?

Một làn khói trắng,

khoitrang

Không tên hay có tên, vẫn một bài hát ấy, cứ lờ-mờ như làn “khói trắng”, rồi “du đời vào quên lãng”

Nhìn nhau đi em để thấy những giòng xanh,

nhinhnhau

Nhìn nhau đi, để thấy được giòng xanh hạnh-phúc.

Tình nhân-thế chua cay, người lịch-duyệt

yeunhu

Tình nhân-thế, con người ra như thế. Vẫn chua cay, giang-hồ, tan-tác đầy những lệ.

Giờ đây bạn ra đi, đến phương trời xa xa

tienban

Lời ca trên, sao cứ văng-vẳng mãi trong đầu bần đạo, suốt mấy ngày.

Nào đâu có trăm năm, mà chờ mà đợi?

bencu

Tư-tưởng này, bất chợt đến với bần-đạo sau khi nghe cô em dâu hát lên lời hát của Lưu Trọng Văn

Nguyện xin mà mắt lệ bỗng trào

quylay

Lao đao phận người, là kiếp bạc. Kiếp bạc phận, chẳng phải người đời luôn chen lấn

“Cho tôi hát cùng em bài hát cũ”,

cvauyenhen

Sống một ngày như mấy kiếp, là lời cầu của bà con người người, với Ngôi Hai.

Ngày xưa áo nhuộm hoàng-hôn,

hoasau

Gọi ai không gọi, sao cứ gọi Em “đoá hoa sầu”, rầu như thế?

“A! Này bé, con dế nó đậu cành tre,”

batve

Úi chu choa! Cái gì mà, “loài giun dế nó mang tội tình gì?”

“Mỉm cười, ôi khoé miệng trăm duyên

nangtho

Với dân-gian thi-giới, Người là Nàng Thơ. Và, khi thi-nhân ngoảnh lại, Nàng Thơ đã ở gần.

Từng ngọn nến ta thắp lên ngàn ánh sáng

thapsang

Thắp sáng ngọn nến, để thế-gian mãi vui, còn là thắp sáng cả niềm tin-tưởng của dân gian trần thế,

Nhìn mây trắng bay ra ngoài khơi!

bongdung

Ấy đấy! Hát câu “Bỗng dưng yêu đời” những hai lần, là có ý gì?

Đưa bé đến trường bằng xe anh đạp.

dưabe

Bần đạo đây, mỗi lần viết chuyện phiếm, thường trích-dẫn rất nhiều nhạc bản tình-ca ướt-át,

Gió căng hơi, và nhạc lên mây

troiccao

Xuân, nhạc và gió mai sáng mai, toàn những biểu-tưởng diễn-tả biến-cố Chúa về trời

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi

muathu

Mừng Sống Lại, ta không chỉ loanh quanh việc gợi nhớ lời người bảo mà còn nhớ cả giây phút Chúa sống lại.

Cầm tay ta hát,

thisi

Nay hướng về, buổi diễn-trình kỷ-niệm 10 năm “Hát Cho Nhau” ở Sydney vào giữa năm 2016

Em ơi! quên đi bao nhiêu xót xa,

loigoi

Phải thế không, mỗi lời gọi đều là “lời gọi chân mây”? Gọi chân mây, phải chăng là lời gọi và mời mãi