• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Từng ngào, nồng-nàn từng câu ca dao

dongthoigian

Với nhiều người, quả y như rằng: đời mình là như thế đấy.

Làm sao mà quên được

lamsao

Sao quên được, có là được phép quên những gì?

Tôi e những hạt linh hồn ấy

leluat

“Hạt linh hồn” rơi xuống chắc gì đã thành hoa?

Gió lùa ánh sáng vô trong bãi

colua

Trình thuật mùa đợi chờ hôm nay, làm phấn chấn hết mọi người.

Vời vợi sáng, một trời hương gió vàng

saodem

Sao đêm, mà sáng thế sao? Mắt giai-nhân, tìm đâu giữa trời sao ư?

Anh vuốt tóc em, anh vuốt tóc em

motlan

Vuốt tóc em, chỉ một hay nhiều lần, thì đã sao!

Trăng ngậm đầy sông, chảy láng lai

giolua

Ánh sáng, nhà thơ hôm nay ghi nhận, không là hào quang sáng chói, “lùa trong bãi”.

Ta thấy mùa đông chưa tuyết trắng

muadong

Chúa đã về. Ngài về, như sự kiện rất thật.

Mưa rơi hiu hắt, ai sầu mùa đông

thoigian

“Tiếng thời gian”, mà sao nghe cứ như “mưa rơi hiu hắt, ai sầu mùa đông”?

Đêm về trên bánh xe lăn

demsaigon

Chao ôi! Rõ thật là âm nhạc rất “về đêm” và đêm về!

Thế gian biến đổi, vũng nên đồi

daychien

Sư phụ cám ơn đệ tử, là chuyện ít thấy.

Huyền Diệu về, tuyệt vời trong âm sắc

nangtat

Nhà thơ ngoài đời, đứng đợi nơi đây chiều nắng tắt.

Đêm mưa làm nhớ không gian

buondemmua

Vâng. Có “Rơi rơi, dìu dịu, rơi rơi” nhiều cho lắm, cuối cùng cũng chỉ để “Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ ...” thôi.

Từng bước từng bước thầm

nhungbuocchan

Ấy chết! “Những Bước Chân Âm Thầm” ở đây, phải chăng là những bước rất “chập-chững” đi vào giòng đời, của người vừa mới lớn, chứ?

"Đêm hôm nay, lạnh lẽo Giáng Sinh nghèo

giangsinh

Phúc Âm hôm nay, còn tô đậm sắc thái đặc thù qua lối sống của Đức Giê-su.

Chúa đã bỏ loài người

vidola

Thật ra thì, nếu bạn và tôi quan-niệm Chúa đây là Đấng cứ vò võ trong nhà tạm và Phật đấy lại cứ thui thủi ở nhà Chùa, thì thế thật.

Ngoài ấy tuổi xuân lạnh rét căm lòng cỏ hoa

vedau

Gửi về đâu, tâm sự tràn đầy ư?  Tâm-sự là tâm-sự gì?

“Địa-chấn phương nào, bão táp xưa,

baotap

Thơ đời hôm nay tựa giấc mơ. Giấc mơ hay mộng những não nùng

“Diễm phúc mới, thấy mình hưởng ơn cứu chuộc”

goctich

Bình an - cứu chuộc, hai ý nghĩa một Giáng Sinh. Cứu chuộc - bình an

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa

muathu1

Nghe bài hát này đây, hôm nay, sao thấy nó thấm-thía một sự thật.