• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Đàn rơi phiếm rũ, sầu mưa gió,

phimdan

Khi Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn, thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở vùng ấy đi ra, kêu lên rằng:

Tôi ngao ngán thờ ơ, khinh bỉ hết

phuvan

Ghét hôn nhân - Hận gia đình. Lang thang. Căm hờn. Thù ghét.

Người yêu dấu ơi, sao lòng se sắt đầy vơi

goinguoi

Dẫn nhập bài phiếm hôm nay, có bạn đề nghị bần đạo nên ghi lại một lần nữa bài “Gọi Người Yêu Dấu”

Anh xin muôn kiếp yêu em mà thôi

loicuoi

Muôn kiếp yêu em” ư? Nhưng, sao cứ gọi đó là “lời cuối cho Em”?

Gây cho hoàn cảnh thêm tươi đẹp

dungso

Sáu ngày sau, Đức Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông Giacôbê đi theo mình.

Nhưng Chúa hiểu tại sao con yêu người lắm

hayradi

Trong nguyện cầu, nhà thơ mong tình yêu luôn đằm thắm.

Chiều nội trú bâng khuâng

bangkhuan

Phải nói thẳng ra đây rằng, bần đạo bầy tôi đây cũng từng là sinh viên trường nội trú rất nhiều năm,

Em như cơn gió thu bay bay nhè nhẹ,

cayvala

Yêu như thế mà đã gọi là “dài lâu” sao?

Khóc là ủy mị, chết là điên

khobau

Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng.

Tôi van xin đừng đến nữa tình yêu ơi

festival-hoa-da-lat-2

Chuyện Phiếm Đọc Trong Tuần thứ 4 Phục Sinh năm A 07./5.2017

Chỉ chừng một năm thôi

chichung

Vâng. Đúng thế. Ngày “N” hôm ấy, ở buổi Hát Cho Nhau Nghe tại Sydney đêm mùng 8 tháng 7 năm 2017

Có lần tôi thấy một người đi,

emmau

Thấy người đi hôm ấy, nhà thơ cứ ngỡ mình làm cuộc “phân ly”.

Có thể ta không yêu, để gần nhau mãi mãi.

colung

Có thể vì không yêu, nên kẻ lạ mới đặt điều gian dối, yên lành như những cỏ dại.

Thôi, thôi, tôi van xin

khongten

Ối chà chà, là âm-nhạc! Nhạc gì mà, cứ hết hát chữ “Không 1” rồi lại “Không 2”,

CHO NHỚ THƯƠNG VỀ QUÊ XƯA

hoabuom

Nếu bạn và tôi, ta chỉ chăm chú đến đầu-đề của nhạc bản thôi, thì cũng chẳng có chuyện gì đáng để mình bàn hết.

Con đường đi bừng nở ánh muôn hồng

troisang

Chợt lúc tỉnh, nhà thờ thấy đất trời đã sáng lạn. Khi vụt sống,

Làm sao tình vĩnh cửu, không tan

vinhcua

Không vỡ tan, nên tình người vẫn vĩnh cửu. Yêu trọn kiếp, nên đời người còn lưu mãi.

Ô kìa, bầy chim bỗng tới líu lo, líu lo sau nhà

oikia

 Ơ hay! Sao anh lại cứ hát những lời “líu lo” hoặc lo toan đến líu cả lưỡi, nên mới thế.

Lòng run thêm lạnh nỗi hàn bao la.

demmua

Với nghệ sĩ, cứ mỗi lần mưa rơi, đều thấy buồn. Có như thế, người người mới gọi đó là: “Buồn Đêm Mưa”.

“Khi tỉnh lại, trông thấy trời sáng lạn,

chuanhatps

Chợt lúc tỉnh, nhà thờ thấy đất trời đã sáng lạn.