• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Tờ giấy hoa tiên cũng ướt mèm

hoadai

Thơ ứa lệ, tờ giấy cũng ướt mèm. Giấy hoa tiên, nhạc láng ứa nguồn thơ, ở trình thuật.

Trí đang no và khí Xuân đương khoẻ,

tri

Chỉ đôi giòng, nhà thơ nay nói lời của Khí Xuân, đương no khoẻ. Bằng vào bẻ Bánh ở Tiệc Thánh,

Sao anh ngồi lặng lẽ để lòng em tái tê

thaothuc

Vâng. Có “chung ước mơ” và “bên nhau ta hẹn ước” đến thế, thì “anh (mới) ngồi lặng lẽ” để “lòng em tái tê”,

Tình đẹp tựa mùa thu vàng

tinh-yeu3

Quả thật, rất như thế. Truyện muôn màu ở đời người, vẫn được gọi là “Tình”. Tình đó “đẹp như mùa Thu vàng”,

Ta cho ra, một giòng thơ rất mát

muathu

"Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Êlia, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó."

Trái tim con, đang rên siết héo mòn,

traitim

Đức Giê-su đáp:"Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu,

Biết bao nhiêu điều tôi muốn nói

cohoi

“Cũng vậy mà thôi”, phải chăng đây là lời quả quyết như đinh đóng cột? Thứ đinh đóng cột, thật khó gỡ

Rộn ràng một nỗi đau

neucoyeutoi

Nỗi đau rộn ràng ư? Đã đau rồi, thì bao giờ mà chẳng rộn-ràng.

Hãy mở cho em, những cánh cửa,

chuachua

Trình thuật, thánh Máccô ghi là ghi sự kiện Chúa chữa lành cho người câm điếc có cụm từ nổi tiếng “Ephata: Hãy mở ra!”.

Đây đó lan dài gót lãng du

songho

Gót lãng du, có là gót giày nện của nhà thơ đi đây đó?

“Tình chết, không đợi chờ!”

chieumua

Quả có thế. Khi tình đã chết rồi, thì còn ai mà đợi mà chờ đến độ “nào ngờ” và lại “phai nhạt màu” còn đâu!

Ðã có những lúc chán chường

channan

Chán nản lắm ư? Chán hết mọi chuyện trên đời, hay chỉ “chán cho đời sao buồn quá” hoặc chán chết, hết mọi chuyện?

Em không nói, đã nghe từng giai điệu,

bautroixanh

Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình...

Bởi đâu ông ta được như thế?

tuan14b

Tin Mừng thánh Máccô nay ghi, không miên triền đầy nỗi nhớ

Đừng! đừng nhìn anh bằng đôi mắt buồn vời vợi.

loicuoi

Chẳng cần biết, đó có là “lời cuối cho em” không, nhưng ca-từ năn nỉ/ỉ ôi như thể bảo: “Đừng nhìn anh bằng đôi mắt buồn vời vợi”

Hãy mang đi hồn tôi

khicuoctinh

Mở đầu chuyện phiếm hôm nay về điều gọi là “Hãy mang đi hồn tôi”, “một hồn đầy bóng tối, nhiều “gió thổi” và “hương phai”

Đường thơ bay sáng láng như sao sa...

banh.hang.song

Người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: "Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?"

Phượng vẫn đỏ, nhỏ một màu huyết.

hoaphuong

Phượng vẫn đỏ, nhỏ một màu huyết. Nhỏ xuống lòng người những giọt châu!

Nhìn về tương lai, thấy con đường dài

avemaria

Chọn đầu đề bài hát “Ave Maria”, dù không là người đi Đạo Chúa, hẳn tác-giả Văn Phụng vẫn trân-trọng giòng tư-tưởng cứ bảo rằng

Em không nghe mùa thu

tiengthu

“Hàng cây khô sầu úa, hiu hắt đứng trong mưa”,