• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Chiều buồn ngồi một mình

muadong

Những tình tự nói ở trên, có thể là của tôi và của, hoặc của chúng ta

Thế giới này, không của riêng ai

muavong

Trời thơ ở đời, nhà thơ nay đã hiểu. Thơ Trời của Đạo, người người rày cũng thấu

Được Ngài sai đi, sai đi khắp nơi,

sai di

“Được Sai Đi Khắp Nơi”, “Mang Tin Vui, Tin Vui Đến Nơi”,

Sống trên đời này

cabui

“Trở Về Cát Bụi”, lại có nghĩa “đi vào lòng đất”, lòng người và lòng đời, rất khơi khơi.

Tôi hay nhớ về quê nhà vào buổi chiều,

dongsong

Trong nhà Đạo, những lời dặn “hãy nhớ” vẫn được tác giả Tin Mừng khi xưa ghi chép như sau:

Nhìn nhau đi em, để thấy những giòng xanh,

nhinnhau

Hạnh phúc trần gian đang lăn từ khoé mắt.

Ngàn phượng rơi bay vương tóc tôi,

sachoamaunho

À thì ra, “sắc hoa màu nhớ” ở đây, lại là sắc màu phượng vĩ rất “đỏ thắm” gợi nhớ nỗi niềm xa xưa,

Còn tiếng hát ta ru trời, ta ru đời, ru người

tienghat

Vâng. "Tiếng khóc lẻ loi" gửi cho người, nào có khác "tiếng hát ru trời, ru đời và ru người!"

Hồi ấy, bà Maria vội vã lên đường, đến miền núi,

divieng

Nhà thơ chờ trăng mở hội, hồn khiu khẳng.

Anh gọi Xuân về, cho hoa trời bừng nở,

dtroi

Gọi Xuân về, hoa trời nở khắp trần gian, rất bừng sáng.

Sài-gòn bây giờ ai khóc thương ai.

khixua

Mưa hay nắng, vẫn là Sài gòn của tôi và của bạn.

Hãy đến từ lòng người và đến chính nơi ta.

traitim

Hát từ trái tim, thì như thế. Thế còn chơi đàn từ nơi đâu, khi bạn và tôi chơi cho người thân thiết nhất cuộc đời mình, đây?

Để một ngày vết nứt nhói tim đau,

khoinguon

Trình thuật, thánh Luca kể việc Chúa hứa sẽ đến với dân gian/người phàm, một lần nữa.

Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.

hqdefault

Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác

Khi người yêu tôi khóc trời cũng giăng sầu

nguoiyeu

Ơ kìa. Làm sao thế? Mới thấy “Người yêu khóc” thôi mà sao “trời cũng giăng sầu”?

Em đi giữa phố che mưa

langthang

“Suốt đời lang thang” mà cũng được ca tụng thành nhạc bản lan man bước nhiều bước ngắn bước dài

Ngôn ngữ buồn, khánh kiệt cửa tim đau

hoainghi

Hoài nghi chăng, chuyện hoàng-đế rất thượng thừa, nơi đất trời lồng lộng xứ nhà vua.

Ô hay nhỉ, một thoáng mộng ngỡ mang thân Từ Thức

ngongang

Mộng của anh, những mang thân Từ Thức. Mộng của người, lại muốn gần bên Chúa với bên người

Dìu em đến đem cho đời anh thôi hoang vắng

lacmat

“Những ái ân để phôi pha”. Chao ôi là lời nhạc. Đã là “Ái ân” rồi sao lại “phôi pha”.

Khói mây chiều buồn vương theo gió

khoichieu

Thôi thì, có dứt gì thì dứt xin cũng đừng dứt mối bang giao thân tình của bạn Đạo ở khắp nơi