• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

“Bước đã mỏi, mà trông càng dễ mỏi,”

buocchan

Với nhà thơ, dừng chân nhắm mắt mỗi đêm nay, vì bước chân dài/vắn, người đã mệt.

Từng ngào, nồng-nàn từng câu ca dao

dongthoigian

Với nhiều người, quả y như rằng: đời mình là như thế đấy.

Hãy yêu chàng! Hãy yêu chàng!

giotsuong

Hãy thử đưa ra giả thuyết này, là: ta thay túc-từ “chàng” ở câu trên bằng chữ: “nàng”, hoặc “Ngài” hoặc “Người”,

Tôi e những hạt linh hồn ấy

leluat

“Hạt linh hồn” rơi xuống chắc gì đã thành hoa?

Nước chảy mây tan, tình bất diệt,

maynoc

Bốn phương trời, tình theo bước khách, phải chăng là bước chân âm thầm của Đấng Nhân Hiền...

Vời vợi sáng, một trời hương gió vàng

saodem

Sao đêm, mà sáng thế sao? Mắt giai-nhân, tìm đâu giữa trời sao ư?

Yêu nhau một thời xa nhau một đời

giotle

Đôi khi, ta cũng nên bắt đầu bài phiếm bằng một truyện kể nhè nhẹ nào đó...

Trăng ngậm đầy sông, chảy láng lai

giolua

Ánh sáng, nhà thơ hôm nay ghi nhận, không là hào quang sáng chói, “lùa trong bãi”.

“Người cất bước, cả non sông một dải,

nonsong

Hoành sơn xưa, có là núi vắng Chúa đặt chân?

Mưa rơi hiu hắt, ai sầu mùa đông

thoigian

“Tiếng thời gian”, mà sao nghe cứ như “mưa rơi hiu hắt, ai sầu mùa đông”?

Chọn những bông hoa và những nụ cười

moingay

Chọn niềm vui? Việc ấy, vẫn còn tuỳ.

Thế gian biến đổi, vũng nên đồi

daychien

Sư phụ cám ơn đệ tử, là chuyện ít thấy.

Ai nói yêu em đêm nay

ainoi

Sao anh lại cứ hát: yêu em mỗi đêm nay? Thêm nữa, nếu hiểu chữ “Em” đây là Hội thánh Nước Trời,

Đêm mưa làm nhớ không gian

buondemmua

Vâng. Có “Rơi rơi, dìu dịu, rơi rơi” nhiều cho lắm, cuối cùng cũng chỉ để “Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ ...” thôi.

Có hoa nào qua mùa không héo

hoatrongtuyet

Hoa nào lại không héo, vào mùa Đông? Tiếng nào giàu/đẹp hơn Lời Vàng được thánh Mátthêu Tin Mừng những ghi chép?

"Đêm hôm nay, lạnh lẽo Giáng Sinh nghèo

giangsinh

Phúc Âm hôm nay, còn tô đậm sắc thái đặc thù qua lối sống của Đức Giê-su.

Một đời tôi vẫn nhớ đến em

motdoivannho

Nhớ thế sao? Thế bạn và tôi, ta có nhớ “người em bé bỏng” ở đâu đó, trong các “viện” như được kể thế này không?

Ngoài ấy tuổi xuân lạnh rét căm lòng cỏ hoa

vedau

Gửi về đâu, tâm sự tràn đầy ư?  Tâm-sự là tâm-sự gì?

Nếu địa đàng, chẳng còn gì để nhớ

luatchua

Địa đàng cuộc sống, là chốn miền để gợi nhớ.

“Diễm phúc mới, thấy mình hưởng ơn cứu chuộc”

goctich

Bình an - cứu chuộc, hai ý nghĩa một Giáng Sinh. Cứu chuộc - bình an