• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Con đường đi bừng nở ánh muôn hồng

troisang

Chợt lúc tỉnh, nhà thờ thấy đất trời đã sáng lạn. Khi vụt sống,

Nước chảy mây tan, tình bất diệt,

maynoc

Bốn phương trời, tình theo bước khách, phải chăng là bước chân âm thầm của Đấng Nhân Hiền...

Ô kìa, bầy chim bỗng tới líu lo, líu lo sau nhà

oikia

 Ơ hay! Sao anh lại cứ hát những lời “líu lo” hoặc lo toan đến líu cả lưỡi, nên mới thế.

Yêu nhau một thời xa nhau một đời

giotle

Đôi khi, ta cũng nên bắt đầu bài phiếm bằng một truyện kể nhè nhẹ nào đó...

“Khi tỉnh lại, trông thấy trời sáng lạn,

chuanhatps

Chợt lúc tỉnh, nhà thờ thấy đất trời đã sáng lạn.

“Người cất bước, cả non sông một dải,

nonsong

Hoành sơn xưa, có là núi vắng Chúa đặt chân?

Người về người đi, hoàng hôn một lối!

hoanghon

Gọi đó là “Đại-lộ hoàng-hôn” sao? Bạn có hát những câu như thế,

Chọn những bông hoa và những nụ cười

moingay

Chọn niềm vui? Việc ấy, vẫn còn tuỳ.

Mây vẫn chưa về gom bớt nắng,

maybay

Kẻ si tình, còn đông lắm ở đâu đó, vẫn chưa về gom bớt nắng thành mây.

Ai nói yêu em đêm nay

ainoi

Sao anh lại cứ hát: yêu em mỗi đêm nay? Thêm nữa, nếu hiểu chữ “Em” đây là Hội thánh Nước Trời,

Từ một giấc mơ

giacmo

Giấc mơ ấy. Ước vọng này. Hôm nay, vẫn quay về với người trong cuộc ở ngoài đời và trong Đạo.

Có hoa nào qua mùa không héo

hoatrongtuyet

Hoa nào lại không héo, vào mùa Đông? Tiếng nào giàu/đẹp hơn Lời Vàng được thánh Mátthêu Tin Mừng những ghi chép?

Đẹp lắm! Trên đời những vấn vương,

mongcho

Bởi vấn vương, nên đời người vẫn là con đường của thiên lý.

Một đời tôi vẫn nhớ đến em

motdoivannho

Nhớ thế sao? Thế bạn và tôi, ta có nhớ “người em bé bỏng” ở đâu đó, trong các “viện” như được kể thế này không?

Giòng đời trôi, bao tháng năm qua rồi

giongdoi

Trên đây, là lời ca vãn có những yêu cầu kéo dài mãi đến vô cùng vô tận

Nếu địa đàng, chẳng còn gì để nhớ

luatchua

Địa đàng cuộc sống, là chốn miền để gợi nhớ.

“Bước đã mỏi, mà trông càng dễ mỏi,”

buocchan

Với nhà thơ, dừng chân nhắm mắt mỗi đêm nay, vì bước chân dài/vắn, người đã mệt.

Từng ngào, nồng-nàn từng câu ca dao

dongthoigian

Với nhiều người, quả y như rằng: đời mình là như thế đấy.

Hãy yêu chàng! Hãy yêu chàng!

giotsuong

Hãy thử đưa ra giả thuyết này, là: ta thay túc-từ “chàng” ở câu trên bằng chữ: “nàng”, hoặc “Ngài” hoặc “Người”,

Tôi e những hạt linh hồn ấy

leluat

“Hạt linh hồn” rơi xuống chắc gì đã thành hoa?