• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Người em mây toả, gót chân đau

gioantienho

Hội lễ hôm nay, con dân Chúa lại đã thấy phụng vụ mừng kính thánh Gioan Tiền Hô những hai lần.

Hồn hỡi hồn, lên nữa, quá thinh gian,

hontho

Hồn tìm chốn chiêm bao chờ đón Chúa lên cao, lên cao nữa, “quá thinh gian” ngoài sự thực.

Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người

chieuxuan

Ấy chết! “Nắng phai rồi” mà sao nghệ sĩ nhà mình cứ nhìn hoa lại thấy người, nhất là về đêm?

Em nghe chăng từng đêm

vevoi

Câu truyện đầy “hư cấu” ở trên, kể ra đây chỉ cốt để tạo niềm vui cho nhau trong vài ba phút phù du,

Nước nghiêng mặt ngọc lưu ly phớt buồn

muathu

Rồi Người lại nói: "Chúng ta ví Nước Thiên Chúa với cái gì đây? Lấy dụ ngôn nào mà hình dung được?

Lạnh lùng chăng, gió tha hương?

hayyeuthuong

Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.”

Tôi mơ giấc mộng dài

mogiacmo

Màu xanh anh thấy, có là màu mỡ hay màu mè của đời tôi đang “mơ giấc mộng dài”,

Như một lời cuối, tôi cám, tôi cám ơn người,

taon

Lời cuối hay lời đầu, cũng vẫn là lời và lời, mà thôi. Lời đây, lại là lời hát những chữ “tạ ơn”, hoặc “cám ơn”

TRONG CHÚA, MỌI SỰ ĐỀU KHẢ THI!

tubo

Trước khi phạm tội thì người đàn ông đã nhìn người phụ nữ bằng câu nói thật âu yếm và thơ mộng như ‘nàng là xuơng bởi xuơng tôi, thịt bởi thịt tôi’.

Vọng thanh nghe rợn, hồn cô tịch

chientoi

“Chửa toại nguyền”, là bởi hồn anh còn cô tịch.

Anh yêu em, vì em vì em biết nói,

muaxuan

“Mùa Xuân Yêu Em” ư? Quả, có như thế.

Bao lâu nữa anh rời xa tôi?

nucuoi

“Cho nhau nụ cười” ư? Có lẽ đây là đòi hỏi cốt-thiết của anh và của tôi, trong đời người! Trong đời người,

Nên tiếng vang thầm dội đến thâm tâm.

bautroi

Tiêu diêu như báu vỡ, vẫn cứ là bầu trời huyền nhiệm chốn không gian.

Mà mãi đêm nay mới nhớ ra

hienratoma

Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tôma, cũng gọi là Điđymô, không ở với các ông khi Đức Giêsu đến.

Tôi viết tên anh trên lá trên hoa,

toinho

Nhớ tên anh, tên em hay tên người nào khác cũng vẫn là nỗi nhớ nhung hoài, nhiều vương vấn.

Tình đã như mùɑ thu

tinhnhu

“Trong cơn mộng du” mà sao lại cứ tưởng là “Tình đã như mùa thu”? Thôi thì, thi-ca và âm-nhạc lại vẫn tưởng và cứ tượng,

Phút thiêng liêng nhuần gội ánh thiều quang,

anhthieuquang

Ánh thiều quang, nay nhuần gội khắp dân gian, muôn ơn phước,

Sóng phơi trường mộng, từ trong dậy nguồn.

Phucsinh

Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ.

Có những lúc tiếng chuông đêm đêm vọng về rừng sâu.

demgnuyencau

Hễ cứ là nguyện cầu, thì đêm nào chả là đêm. Dù đêm ấy, hay đêm nay vẫn rất lặng như tờ, thờ ơ ít rộn tiếng.

Rêu tần ngần, tuyết in phong

Phucsinh

Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ.