• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

5 phút Lời Chúa CN 29 - TN - A

18.10.20 CHÚA NHẬT TUẦN 29 TN – A

Chúa Nhật Truyền Giáo - Mt 22,15-21

THÁNH HIẾN TRẦN THẾ

“Của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa.” (Mt 22,21)

Suy niệm: Chúa Giê-su đã không để mình mắc bẫy lắt léo của những mánh lới chính trị. Nhưng nhân cơ hội đó, Ngài nâng chúng ta lên một bình diện cao hơn bằng cách đưa ra một chân lý thật giản đơn, rõ ràng nhưng cũng thật thâm thuý. “Của Xê-da, trả cho Xê-da,”:Thế gian có những giá trị nội tại (khoa học, kỹ thuật, kinh tế, văn hoá, chính trị...) mà ta phải tôn trọng: “Sự độc lập của những giá trị trần thế, nghĩa là các tạo vật và xã hội đều có những định luật và giá trị riêng là điều không những người đương thời đòi hỏi mà còn phù hợp với ý muốn của Tạo Hoá... Con người phải tôn trọng tất cả những điều ấy... Bởi vậy, việc khảo sát có phương pháp trong mọi ngành, nếu tiến hành một cách khoa học thực sự và đúng theo tiêu chuẩn luân lý sẽ không bao giờ trái nghịch với đức tin...” (Vui Mừng và Hy Vọng, số 36). Đã xác định được những gì là “của Xê-da” để “trả về Xê-da”, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra những gì “của Thiên Chúa” để “trả về Thiên Chúa.”

Mời Bạn: Người ki-tô hữu được kêu gọi không phải là tiêu diệt các thực tại trần thế mà là thánh hiến chúng theo phương châm: “Thánh hiến trần thế từ trong trần thế và bằng những phương tiện của trần thế.”

Chia sẻ: Cụ thể, phương châm trên có ý muốn nói gì?

Sống Lời Chúa: Làm thật tốt công viêc nghề nghiệp và bổn phận hằng ngày của bạn theo đúng tinh thần Tin Mừng Đức Ki-tô.

Cầu nguyện:Đọc kinh “Cúi xin Chúa sáng soi” hoặc làm dấu Thánh Giá trước khi làm một việc gì.


19.10.20 THỨ HAI TUẦN 29 TN

Thánh Gio-an Brê-bớp, linh mục - Lc 12,13-21

LÀM GIÀU

“Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.” (Lc 12,21)

Suy niệm: Dụ ngôn cho phép ta hiểu có hai loại giàu: giàu trước mặt người đời và giàu trước mặt Thiên Chúa. Vị đại gia làm kinh tế giỏi nhưng bị chê là ‘đồ ngốc’ bởi vì ông ngộ nhận về ý nghĩa của đời sống và của cải. Ông coi việc làm ra và tận hưởng của cải vật chất như là cứu cánh đời sống mình trong khi những thứ đó 'nay còn mai mất', chỉ có giá trị tạm bợ, không thể bảo đảm hạnh phúc lâu bền cho cuộc sống. Khi tích trữ thóc lúa vào kho lẫm, đồng thời ông đã nhốt chính mình trong kho ích kỷ hưởng thụ vật chất đời này để rồi khi phải trước mặt Thiên Chúa, ông trở thành người ‘trắng tay’. Trong khi đó, có những người như bà góa nghèo trong Phúc Âm, ít tiền ít của, nhưng biết chia sẻ, yêu thương. Họ là những người giàu trước mặt Thiên Chúa.

Mời Bạn: Ki-tô hữu nhận định rằng: “giá trị con người hệ tại ở ‘cái mình là’ hơn ở ‘cái mình có’” (ĐGH Phao-lô VI), do đó, họ biết định vị chính xác giá trị của tiền bạc của cải. Họ làm việc để mưu sinh cho mình và cho gia đình, đồng thời cũng biết giúp đỡ người thiếu thốn, kẻ bần cùng chứ không chỉ lo thu tích cho mình. Họ cũng dành thì giờ cho việc tông đồ, việc xã hội, văn hóa. Những hoạt động đó mở rộng tầm nhìn ra thế giới bên ngoài, làm cho đời sống phong phú hơn, ý nghĩa hơn.

Sống Lời Chúa: Để làm giàu trước mặt Thiên Chúa, tôi quan tâm chia sẻ tình yêu thương, niềm vui; tôi khích lệ, an ủi anh em sầu khổ. Tôi quí trọng người nghèo vì sự hy sinh, can đảm của họ.

Cầu nguyện:Đọc kinh “Thương người có mười bốn mối”.


  20.10.20 THỨ BA TUẦN 29 TN - Lc 12,35-38

PHÚC CHO NHỮNG ĐẦY TỚ ẤY!

“Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức thì thật là phúc cho họ.” (Lc 12,37)

Suy niệm: “Thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn,” đó là những nét chấm phá mô tả thái độ sẵn sàng của người tôi tớ trung thành. Chủ đề của dụ ngôn đã quen thuộc: ông chủ và người đầy tớ. Nhưng sứ điệp thì lại mới: người đầy tớ phải sẵn sàng đợi chờ chủ về cách bất ngờ. Phần thưởng cho sự tỉnh thức đó không phải là tăng lương, không phải là một ngày nghỉ bù. Không, không phải là bất cứ thứ gì người đầy tớ có thể tưởng tượng ra: chính người chủ lại đảo ngược vị thế để trở thành tôi tớ phục vụ người đầy tớ của mình: “Chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn và đến bên từng người mà phục vụ.”

Mời Bạn: Phần bạn, bạn có bao giờ tưởng tượng ra có một người chủ nào như thế không? Thế mà có đấy, chính Thiên Chúa, Đấng tạo dựng nên bạn, nay lại trở thành tôi tớ phục vụ bạn là con người. Bạn còn nhớ Chúa Giê-su đã quì xuống rửa chân cho các tông đồ chứ? Nhưng đó mới chỉ là hình ảnh của việc Ngài chịu đóng đinh vào thập giá như một tên tội đồ để đền tội thay cho bạn, thay cho tôi, thay cho chúng ta. Bạn có muốn phục vụ một ông chủ như thế không? Có bao giờ bạn bắt chước Ngài, phục vụ những người có địa vị xã hội thấp kém hơn bạn không? Đặc biệt, bạn hãy xét xem mình phục vụ những người thân trong gia đình mình như thế nào?

Sống Lời Chúa: Làm một việc phục vụ một người trong gia đình bạn hoặc nơi bạn làm việc, với ý thức rằng bạn đang phục vụ Đức Ki-tô đang hiện diện nơi người ấy.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin dạy con biết sống khiêm tốn, để con phục vụ anh em con như phục vụ chính Chúa.


21.10.20 THỨ TƯ TUẦN 29 TN - Lc 12,39-48

NGƯỜI QUẢN GIA TRUNG TÍN VÀ KHÔN NGOAN

 “Vậy thì ai là người quản gia trung tín, khôn ngoan mà ông chủ sẽ đặt lên coi sóc kẻ ăn người ở?” (Lc 12,42)

Suy niệm: Lo cho cuộc sống được an toàn không chỉ là biết làm cho của cải ngày càng dồi dào trong kho lẫm, nhưng còn phải trông chừng để không bị hư hao hay thất thoát. Điều này đòi hỏi  bất cứ người quản lý tốt nào cũng phải khôn ngoantrung tín với chủ. Khôn ngoan để sinh lợi và trung tín để bảo tồn. Khôn ngoan là biết nhạy bén, nhanh nhẹn với phương cách làm tăng thêm hoa trái; trung tín là tỉnh thức, không chè chén say sưa hoang phí của cải. Sự khôn ngoan và trung tín ấy được nuôi dưỡng bởi một đức tin son sắt vào Thiên Chúa quyền năng, niềm hy vọng vào Thiên Chúa quan phòng, cũng như một lòng mến vào Thiên Chúa nhân hậu. Chính niềm tin yêu và hy vọng vào Thiên Chúa ấy giúp nâng đỡ tâm trí, lời nói, hành động của người quản gia trong mọi hoàn cảnh, dù thuận hay nghịch, chứ không theo gió đổi chiều.

Mời Bạn: Vững tâm, chắc tay chèo trong mọi hoàn cảnh được Tin Mừng gọi là “chuẩn bị sẵn sàng” cho ngày giờ Chúa đến. Biết là như thế, song lắm khi chúng ta vẫn cứ như người mơ ngủ, lẩm bẩm nơi miệng “còn lâu chủ ta mới về.” Để rồi có lúc ta phải hối tiếc!

Sống Lời Chúa: Người khôn ngoan như Tin Mừng dạy lại bị coi là dại khờ dưới con mắt của người thế gian. Vì thế, ta cần sự kiên định khi theo Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã tin tưởng giao cho con làm quản gia những gì Chúa ban tặng cho đời con. Xin cho con sử dụng cách khôn ngoan và trung tín theo ý Chúa muốn, kiên vững nơi sự quan phòng của Chúa “như kiềng ba chân.” Amen.


 22.10.20THỨ NĂM TUẦN 29 TN

Thánh Gio-an Phao-lô II, giáo hoàng - Lc 12,49-53

THẦY ĐẾN ĐỂ GÂY CHIA RẼ?

Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hòa bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ.” (Lc 12,51)

Suy niệm: Sống trên đời, ai cũng mong muốn hòa bình, bình an, hạnh phúc. Thế mà khi đến trần gian, Thầy Giê-su lại nói Ngài đến đem sự chia rẽ. Thầy định gây sốc hay muốn bị “ném đá” hay sao? Thật ra, đôi khi chúng ta sai lầm khi nghĩ rằng hòa bình có nghĩa là không có biến động nào xảy ra. Ta vẫn hay nói “bình an vô sự” đó sao! Đâu phải thế! Hòa bình, nói theo kiểu của nhà văn Vegetius: Nếu muốn hòa bình, hãy chuẩn bị cho chiến tranh. Như thế, hòa bình là một tiến trình rèn luyện, đấu tranh. Hòa bình Chúa Giê-su mang đến là ánh sáng, tự bản chất, nó phân rẽ với bóng tối; hòa bình ấy đòi hỏi người tin theo Ngài phải nỗ lực chiến đấu chống lại với khuynh hướng xác thịt nơi bản thân, ảnh hưởng xấu của môi trường xã hội, và lực cản sống theo Tin Mừng ngay chính nơi người thân của gia đình mình.

Mời Bạn:Vì từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau.” Lời Chúa Giê-su nói nghe sao chướng tai quá! Nhưng thật ra, khi bạn đón nhận Ánh sáng Chân lý Giê-su thì, ngay chính trong bản thân bạn cũng đã chia rẽ: giữa lựa chọn thiện và ác, theo Chúa hay theo Danh-lợi-thú. Chia rẽ mà Chúa Giêsu mang đến là vậy đó!

Sống Lời Chúa: Đọc Lời Chúa mỗi ngày, để Ánh sáng Lời Chúa phân rẽ những bóng tối trong tâm hồn ta.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa là Hoàng tử Bình an của nhân loại. Xin ban hòa bình cho thế giới, an bình cho tâm hồn, cộng đoàn con. Xin thêm sức mạnh để con cố gắng xây dựng hòa bình theo cung cách Chúa dạy. Amen.


23.10.20 THỨ SÁU TUẦN 29 TN

Thánh Gio-an Ca-pet-tra-nô, linh mục - Lc 12,54-59

DẤU CHỈ CỦA THỜI ĐẠI

“Còn thời đại này, sao các người lại không biết nhận xét?” (Lc 12,56)

Suy niệm: Khi thấy mây tụ ở phía tây – phía Địa Trung Hải – người Do Thái biết rằng trời sắp mưa. Cũng vậy, thấy gió phía nam – phía sa mạc – thổi, họ biết rằng trời sẽ oi bức. Kinh nghiệm bao đời do quan sát thời tiết giúp người Do Thái có được đúc kết như vậy. Cũng vậy, bằng kinh nghiệm quan sát thực tại, khoa học ngày nay tiến bộ rất xa: từ những nghiên cứu vi mô như nguyên tử, phân tử, cho đến những nghiên cứu vĩ mô như các ngân hà, thiên hà. Khoa học đi một bước dài đến độ những kiến thức bình thường hôm nay nhưng lại xa lạ với các đầu óc thông thái ngày xưa như Socrates, Khổng Tử. Chẳng hạn: trái đất xoay quanh mặt trời; vận tốc ánh sáng nhanh hơn vận tốc âm thanh. “Cái biết” của con người đã đạt được đến thế, nhưng đôi khi con người lại vô tình, hoặc cố ý thản nhiên bỏ qua vấn đề tìm hiểu những điều sinh tử đụng chạm đến thân phận con người: Chết rồi con người đi về đâu? Cuộc sống này vô nghĩa hay ý nghĩa? Chúa Giê-su nói rằng: “Còn thời đại này, sao các ngươi lại không biết nhận xét?”

Mời Bạn: Tháng 10 Giáo hội nhắc nhớ người Ki-tô hữu bổn phận truyền giáo bằng việc cử hành Thánh lễ Khánh nhật Truyền giáo. Theo bài Tin Mừng hôm nay, bạn loan báo Tin Mừng bằng việc xác tín, làm chứng rằng Chúa Giê-su là dấu chỉ của thời đại: ơn cứu độ đã khai mở cho nhân loại rồi!

Sống Lời Chúa: Tôi nỗ lực trở nên dấu chỉ về sự hiện diện của Chúa Giê-su.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con nhạy bén nhận ra dấu chỉ sự hiện diện của Chúa trong thế giới này. Xin giúp con can đảm làm chứng cho sự hiện diện của Chúa. Amen.


24.10.20 THỨ BẢY TUẦN 29 TN

Thánh An-tôn Ma-ri-a Cla-ret - Lc 13,1-9

CẬY VÌ DANH CHÚA NHÂN TỪ

“Các ông tưởng mấy người Ga-li-lê này … tội lỗi hơn mọi người Ga-li-lê khác sao?… Không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy.” (Lc 13,2-3)

Suy niệm: Một thực tế rõ ràng là nếu được hỏi bạn có phải là người tội lỗi không, chắc chắn ta sẽ đáp ‘có.’ Nhưng khoảng cách từ lời thú nhận đến hành vi sám hối thì thật là xa. Câu chuyện người phụ nữ bị bắt quả tang ngoại tình cho chúng ta thấy điều đó. Nghe Chúa nói: “Ai không có tội thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi”, những người vừa hung hăng đòi ném đá, lần lượt kẻ trước người sau bỏ đi (x. Ga 8,1-11). Nhưng liệu mấy ai trong số đó thực tình sám hối? Kể từ ngày ông bà nguyên tổ phạm tội, các ngôn sứ trong Cựu Ước, rồi Đức Giê-su trong Tân Ước, đã luôn nhắc nhở chúng ta phải nhớ mình là tội nhân, đồng thời kêu gọi sám hối để nhận được ơn tha thứ. Thiên Chúa luôn khoan dung, vì “nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được’’ (Tv 130,3). Nhờ lòng nhân từ của Chúa chúng ta khỏi phải chết đời đời. Nhưng lòng nhân từ ấy đòi chúng ta cộng tác bằng hành vi sám hối, đổi đời.

Mời Bạn: Thần Chết sẽ viếng thăm hết mọi người, không trừ một ai và không biết giờ nào. Bạn và tôi được mời gọi luôn sẵn sàng đón nhận với thái độ sám hối, trông cậy vào lòng từ bi của Chúa. Có gì phải sợ lắm đâu, bạn nhỉ!

Chia sẻ: “Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ.’’ Làm sao nhận được lòng nhân từ của Chúa, nếu bạn không nhân từ với tha nhân, nhất là người tội lỗi?

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa biết chúng con vốn mỏng dòn, yếu đuối, nhưng lại hay kiêu căng, tự phụ. Xin thêm lòng yêu mến và cậy trông, để chúng con cũng biết sống nhân từ với tha nhân như Chúa vậy. Amen.