• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

5 phút Lời Chúa - Chúa Nhật PS - A

 12/04/20 chúa nhật phục sinh – a - Ga 20,1-9

từ “thấy” đến “tin”

Ông Si-mon Phê-rô vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. (Ga 20,6-8)

Suy niệm: Những điều Gio-an thấy tại mộ Chúa vào buổi sáng ngày thứ nhất trong tuần hôm ấy được trình bày một cách rõ ràng, mạch lạc và chính xác chẳng khác nào một biên bản hiện trường: - việc Gio-an đến mộ nhưng nhường cho Phê-rô vào trước; - hiện trường ngôi mộ được bảo vệ nguyên vẹn (khăn liệm và các băng vải được gấp xếp gọn ghẽ trong mộ…); - sự hiện diện của 2 nhân chứng (Phê-rô và Gio-an) tại ngôi mộ trống. Những điều Gio-an “thấy” chỉ là một ngôi mộ trống với những chứng tích còn lại. Và từ những điều trông thấy đó, Gio-an đã khẳng định ngắn gọn và chắc nịch: “Ông đã thấy và đã tin.”

Mời Bạn: Gio-an đã “thấy” chính những điều mà Phê-rô, Tô-ma hay các tông đồ khác cũng thấy, đó là ngôi mộ trống và tấm khăn liệm. Nhưng nhờ đó, Gio-an “thấy” được cả những “điều không thấy”: xác Chúa không còn trong mộ nữa. Từ “điều không thấy”, Gio-an đã tin: tin Đức Ki-tô đã sống lại. “Phúc cho ai đã không thấy mà tin,” phải chăng Đức Ki-tô phục sinh nói điều đó trước hết cho Gio-an?

Chia sẻ: Từ sự kiện “mồ trống”, bạn lập luận để xác tín rằng niềm tin vào Đức Ki-tô phục sinh mà Gio-an và các tông đồ rao giảng cho chúng ta quả là xác thực.

Sống Lời Chúa: Bạn dùng một cử chỉ (phủ phục trước Thánh Thể Chúa…) hoặc một lời nguyện vắn tắt để tuyên xưng niềm tin vào Đức Ki-tô phục sinh.

Cầu nguyện: Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con, con tin Chúa đã chết và đã sống lại để cứu chuộc con.


 13/04/20 thứ hai tuần bát nhật ps - Mt 28,1-15

cùng sống, cùng chết với chúa

Thiên thần nói với các phụ nữ: “Này các bà, các bà đừng sợ! Tôi biết các bà tìm Đức Giê-su, Đấng bị đóng đinh. Người không có ở đây, vì Người đã chỗi dậy như Người đã nói.” (Mt 28,5-6)

Suy niệm: Người Việt Nam ta nói rằng: “Sống cái nhà, thác cái mồ”. Cái nhà dành cho người sống; cái mồ dành cho kẻ chết. Vì thế, ngôi mộ trống là một bằng chứng thật ấn tượng rằng Chúa Ki-tô đã phục sinh: Ngài không ở trong mồ nữa; cái mồ không còn hợp với Đấng đã sống lại như Ngài. Ngôi mộ chỉ là điểm dừng chân, nơi chuyển tiếp, trạm “transit” chưa đến 72 giờ của Đấng Thiên-Chúa-làm-người. Thế còn chúng ta thì sao? Ngôi mộ phải chăng là nơi chôn vùi vĩnh viễn kiếp người? Đức Giêsu dạy rằng ai cùng sống cùng chết với Ngài sẽ được Ngài cho sống lại, được chia sẻ sự sống vĩnh cửu của Ngài.

Mời Bạn: Ngôi mộ của bạn cũng chỉ là điểm dừng chân, nơi chuyển tiếp để rồi bạn sẽ đạt đến đích điểm cuối cùng: hạnh phúc Nước Trời với Chúa. Bạn có tin như thế không? Để được vậy, bạn có chấp nhận cùng sống cùng chết với Chúa trong cuộc sống mỗi ngày không?

Chia sẻ: Niềm tin vào sự sống lại có ảnh hưởng thế nào trên toàn bộ cuộc sống tôi?

Sống Lời Chúa: Tôi sẽ luôn dành cho Chúa địa vị ưu tiên số một trong mọi sự: trong cách chọn lựa, dùng thời giờ, sắp xếp công việc…

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã chết và sống lại, xin dạy chúng con biết chiến đấu trong cuộc chiến mỗi ngày. Xin biến mọi đau khổ chúng con phải gánh chịu thành cơ hội giúp chúng con thăng tiến và trở nên giống Chúa hơn. Ước chi từ nay, không có gì làm chúng con khổ đau và khóc lóc chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa phục sinh. Amen.    

(Mẹ Têrêxa)


 14/04/20 THỨ BA TUẦN BÁT NHẬT PS - Ga 20,11-18

RÁP-BU-NI, LẠY THẦY!

Đức Giê-su gọi bà: “Ma-ri-a!” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: “Ráp-bu-ni” (nghĩa là : ‘Lạy Thầy’). (Ga 20,16)

Suy niệm: Không ai phủ nhận tình yêu mà bà Ma-ri-a Mác-đa-la dành cho Chúa Giê-su. Tình yêu mãnh liệt vượt qua mọi sự sợ hãi. Tình yêu thúc bách khiến bà hối hả đến mồ từ sáng sớm, mà quên rằng thân liễu yếu như bà làm sao lăn nổi táng đá lấp cửa mồ để mà hoàn tất việc tẩm liệm theo đúng nghi thức. Thế nhưng, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để bà nhận ra rằng vị Thầy yêu dấu mà bà đang tìm kiếm lại đang sống mang dáng dấp ông làm vườn đứng sau lưng bà. Bà còn phải làm một cuộc vượt qua nữa: vượt qua từ sự chết đến sự sống. Một lần nữa chính kinh nghiệm về tình yêu đã giúp bà vượt qua. Thân xác Đức Ki-tô Phục Sinh đã biến đổi nhưng tình yêu của ngài thì không biến đổi. Lời gọi của Chúa: “Ma-ri-a” đã giúp bà ngay tức khắc hiểu được điều đó. Và lời đáp “Ráp-bu-ni” của bà chính là tiếng dội trọn vẹn của tình yêu mãnh liệt nhưng đã được chuyển hướng: không phải hướng về một Giê-su đã chết mà về một Đức Ki-tô đã sống lại và vẫn còn đang sống.

Mời Bạn: Nếu bạn tin rằng Đức Giê-su đã sống lại và Ngài còn đang sống thì ắt là Ngài vẫn đang hiện diện ở giữa chúng ta. Vậy hãy nỗ lực khám phá ra Đức Ki-tô phục sinh đang hiện diện quanh ta, nơi Lời Chúa, nơi các bí tích, và nhất là nơi bí tích Thánh Thể.

Chia sẻ: Vì sao nói rằng niềm tin vào Đức Ki-tô Phục Sinh là thiết yếu cho đời sống đức tin của ki-tô hữu?

Sống Lời Chúa: Bạn hãy tận dụng những giây phút ở một mình để lắng nghe Đức Ki-tô Phục Sinh gọi tên bạn và bạn hãy đáp lại bằng lời “Ráp-bu-ni” với tất cả tâm tình yêu mến.

Cầu nguyện:Hát “Con hãy nhớ rằng”.


 15/04/20 THỨ TƯ TUẦN BÁT NHẬT PS - Lc 24,13-35

CÓ CHÚA ĐỒNG HÀNH

Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?(Lc 24,32)

Suy niệm: Biến cố tử nạn của Thầy Giê-su quá bi thảm, hai môn đệ người làng Em-mau vỡ mộng với giấc mơ đổi đời tại Giê-ru-sa-lem. Trở về quê cũ là giải pháp khả thi nhất đối với các ông trong lúc này. Giữa lúc các ông đang rơi tự do trong cơn khủng hoảng thì Đức Ki-tô phục sinh xuất hiện. Thật diễm phúc, trong thời khắc đen tối như vậy các ông có Chúa đồng hành; dù chưa nhận ra Ngài, các ông đã cảm thấy được an ủi, hết cô đơn. Chúa còn mở lời hỏi han, nhờ đó các ông có dịp “xả” nỗi u uất. Khi họ đã cởi mở cõi lòng, Chúa mới giải thích Kinh Thánh cho họ: Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” Được nghe Lời Chúa, lòng họ bừng cháy lên. Họ được thực sự hồi sinh khi Ngài đồng bàn ăn với họ, và họ đã “nhận ra Chúa khi Ngài bẻ bánh.”

Mời Bạn: Trong bài hát “Trên đường Em-mau”, linh mục nhạc sĩ Thành Tâm suy tư: “Biết mấy lúc chúng ta đi trong cuộc sống mọi ngày, đã gặp Ngài, nhưng chẳng biết Ngài.” Bạn ơi, trong cuộc sống mọi ngày của bạn, Chúa vẫn luôn hiện diện trong tâm hồn bạn và nơi những người anh em chung quanh bạn. Bạn hãy suy niệm Lời Chúa để lòng bạn được sưởi ấm lên, và đồng bàn với Chúa trong bí tích Thánh Thể để bạn nhận ra Ngài vẫn luôn đồng hành với bạn.

Sống Lời Chúa: Trong niềm vui phục sinh, bạn gửi một tin nhắn, gọi một cuộc điện thoại thăm hỏi một người bạn đang buồn phiền, trầm cảm để giúp khơi dậy nơi họ niềm vui và hy vọng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ở lại với con và ban cho con niềm vui và hy vọng.


16/04/20 THỨ NĂM TUẦN BÁT NHẬT PS - Lc 24,35-48

LỜI MỜI GỌI LÀM CHỨNG NHÂN

“Phải nhân danh Thầy rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giê-ru-sa-lem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy.” (Lc 24, 48)

Suy niệm: Để chứng thực Ngài đã từ cõi chết trỗi dậy, Chúa Giê-su Phục sinh đã cho các môn đệ sờ vào thân xác vinh quang của Ngài. Ngài còn ăn uống trước mặt họ, trước khi “mở trí cho họ hiểu” những điều Kinh Thánh đã báo trước về Ngài. Nhờ đó, niềm tin của các môn đệ được củng cố và “niềm vui của họ được nên trọn vẹn” (Ga 15,11). Chỉ khi các môn đệ xác tín Thầy mình đã chịu chêt và sống lại, Chúa Giê-su mới trao cho họ sứ mạng “làm chứng nhân về những điều ấy” “nhân danh Thầy rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân.”

Mời Bạn: Các tông đồ “đã nghe, đã thấy tận mắt, đã chiêm ngưỡng, và tay đã chạm đến” Chúa Ki-tô phục sinh, nên các ngài làm chứng: Chúng tôi đã thấy và làm chứng,… chúng tôi loan báo để anh em cũng được hiệp thông với chúng tôi, để niềm vui được nên trọn vẹn” (x. 1Ga 1,1-4). Bạn chỉ có thể làm chứng nhân cho Chúa Ki-tô phục sinh khi bạn kết hợp với Ngài với tất cả sự xác tín như thế. Mời bạn đến với Thánh lễ để được qui tụ cùng với cộng đoàn Dân Chúa “cử hành Chúa chịu chết và sống lại”, để được nghe, chiêm ngưỡng và chạm đến Ngài trong bí tích Thánh Thể, nhờ đó bạn thực sự xác tín và làm chứng cho Chúa Ki-tô.

Sống Lời Chúa: Siêng năng suy niệm Lời Chúa, tham dự Thánh lễ và rước lễ để luôn sẵn sàng làm chứng cho Chúa.

Cầu nguyện: Xin cho con được phúc gặp Chúa Phục Sinh, để có được bình an và san sẻ bình an đó cho tha nhân.


 17/04/20 THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PS - Ga 21,1-14

KHÔNG NHƯ MỘT KỶ NIỆM

Ông Phê-rô nói: “ Tôi đi đánh cá đây.” Các ông đáp: “Chúng tôi cùng đi với anh.” Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả. Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su. (Ga 21,3-4)

Suy niệm: Ta thường trân trọng những kỷ niệm: một món quà lưu niệm, tấm hình ngày xưa còn bé, nhất là người xưa cảnh cũ… Trân trọng kỷ niệm là điều tốt, thế nhưng, Đức Giê-su thì không phải là một kỷ niệm! Đó là trường hợp các môn đệ bên bờ Biển Hồ hôm nay. Chúa nói các ông phải trở thành kẻ lưới người. Nhưng các ông quên lời Thầy, dường như các ông thích lưới cá hơn! Thầy Giê-su đã kêu gọi các ông làm tông đồ, và rồi hôm nay dường như Ngài chỉ là một kỷ niệm của chuyện ngày xưa! Chính lúc ấy, Đức Giê-su phục sinh hiện đến, nhắc các ông nhớ rằng Ngài vẫn hiện diện bên cạnh, chu đáo săn sóc và giúp các ông thành công trong công cuộc cứu người, mà mẻ lưới đầy cá là một biểu tượng.

Mời Bạn: Đừng xem Đức Ki-tô phục sinh như một nhân vật của quá khứ, như một kỷ niệm đẹp của thời xưa. Ngài vẫn đang sống, đồng hành với bạn trên mọi nẻo đường đời và biến cuộc sống của bạn trở nên một với cuộc sống của Ngài.

Sống Lời Chúa: Mỗi sáng khi thức dậy, tôi nhớ rằng Đức Ki-tô phục sinh đang ở với tôi, ân cần chăm sóc và giúp tôi sống phẩm giá cao trọng của người con Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin thứ lỗi cho chúng con khi chúng con không sống với Chúa như như một Thiên Chúa đang sống, đang hoạt động trong cuộc đời mỗi người chúng con. Xin giúp chúng con nhận ra và cố gắng sống với Chúa thật tốt đẹp. Amen.


 18/04/20 THỨ BẢY TUẦN BÁT NHẬT PS - Mc 16,9-15

MỘT ĐỨC TIN CHƯA HOÀN HẢO

Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy từ cõi chết. (Mc 16,14)

Suy niệm:Lời Chúa, theo Thánh Kinh, không chỉ là lời nói, mà còn là một sự kiện, biến cố và thậm chí là một con người; đồng thời Lời Chúa cũng còn được thể hiện qua lời rao giảng và làm chứng của các chứng nhân. Mặt khác, tin là đón nhận Lời Thiên Chúa đúng như bản tính của Lời. Vì thế Đức Ki-tô phục sinh “khiển trách” các tông đồ vì đã không tin lời chứng của “những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy từ cõi chết”. May thay, Lời Chúa còn đến với các môn đệ bằng xương bằng thịt của Giê-su, Đấng đã chịu chết và phục sinh để làm cho đức tin chưa hoàn hảo của các ông trở nên hoàn hảo và để các ông trở thành những chứng nhân có thế giá loan báo Tin Mừng phục sinh.

Mời Bạn: Đức Ki-tô phục sinh muốn các tông đồ phải là những chứng nhân có thế giá, những người “đã nghe, đã thấy, đã chiêm ngưỡng, tay đã chạm đến” Đấng là Lời Hằng Sống (x. 1Ga 1,1-2), họ là những người đã “đi theo Chúa Giê-su suốt thời gian Người sống giữa chúng ta” (Cv 1,21). Bạn cũng thế, bạn được mời gọi trở nên chứng nhân có thế giá cho Ngài bằng cách chuyên cần suy ngắm Lời Chúa mà các tông đồ rao giảng và kết hiệp với Ngài trong bí tích Thánh Thể như Ngài đã truyền các tông đồ cử hành để “ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20).

Sống Lời Chúa:Siêng năng suy niệm Lời Chúa mỗi ngày và lãnh nhận Thánh Thể mỗi khi có thể.

Cầu nguyện:Đọc kinh Tin.