• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

5 phút Lời Chúa 2 MC - A

08.03.20chÚa nhẬt tuẦn 2 mc – a - Mt 17,1-9

VINH QUANG NỐI KẾT THẬP GIÁ

Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt  trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng. (Mt 17,2)

Suy niệm: Trên núi cao, ta cảm thấy tâm hồn thư thái, an bình, thanh thoát như chạm đến cõi thần linh. Trong Thánh Kinh, “núi cao” thường được dùng để diễn tả chốn Thiên Chúa ngự trị. Không lạ gì chính trên nơi núi cao, các môn đệ đã ngất ngây khi được thị kiến ánh vinh quang rực rỡ của Thầy mình: Người biến đổi dung nhan chói lọi như mặt trời, y phục lộng lẫy tinh tuyền như ánh sáng. Có thể nói hiển dung là hiển hiện sự kết hợp mật thiết giữa Chúa Giê-su với Chúa Cha. Trong sự kết hợp ấy, Người bộc lộ căn tính đích thực của mình: là “Con Một Chúa Cha, Ánh sáng bởi Ánh sáng, Thiên Chúa thật bởi Thiên Chúa thật”. Chính trong tư cách ấy, Người vâng phục ý muốn Chúa Cha, tự nguyện đón nhận cái chết thập giá để cứu độ nhân loại. Nhờ đó vinh quang của ngày hiển dung xuyên qua con đường khổ nhục của thập giá và thành toàn trong vinh quang ngày Phục sinh.

Mời Bạn: Việc Chúa hiển dung hôm nay báo trước “Đức Ki-tô sẽ phải chịu khổ hình rồi mới vào trong vinh quang của Người” (x. Lc 24,26) và cũng nhắc cho chúng ta mạnh dạn đón lấy thập giá hôm nay để bước vào vinh quang mai ngày với Ngài. Bạn sẵn sàng “vác thập giá mình hằng ngày” (Lc 9,23) mà đi theo Chúa chứ?

Sống Lời Chúa: Bạn đón nhận khó khăn, thách đố thường nhật như thánh giá giúp bạn nên thánh.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa đã vâng phục Chúa Cha, tự nguyện chịu chết cho chúng con. Xin ban ơn giúp sức để chúng con vui lòng vác thập giá mình hằng ngày theo Chúa.


09.03.20THỨ HAI TUẦN 2 MC

Thánh Phan-xi-cô Rô-ma-na, nữ tu - Lc 6,36-38

CẦN CÓ TẤM LÒNG

Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ.” (Lc 6,36)

Suy niệm: Bài ca “Để gió cuốn đi” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có những lời thật thấm thía. Cố nhạc sĩ mong muốn mỗi người “sống trong đời sống cần có một tấm lòng” chẳng để làm gì cả mà chỉ “để gió cuốn đi.” Thật vậy, cuộc sống có thể thiếu nhiều thứ, nhưng không thể thiếu “tấm lòng” mặc dù “tấm lòng” đó thật mỏng manh, dễ dàng bị “cuốn theo chiều gió”. Chúa Giê-su đòi các môn đệ phải có không chỉ “một tấm lòng” mỏng manh trước gió như thế, mà phải tấm lòng phúc hậu nhân từ đến mức tối đa, “như Cha anh em trên trời là Đấng nhân từ,” một tấm lòng nhân từ luôn luôn tha thứ và không hề xét đoán,một tấm lòng “chậm giận và giàu lòng thương xót” (Tv 103,8; 145,8).

Mời Bạn: Nếu tâm hồn chúng ta chứa đầy lòng nhân từ của Chúa và cư xử với tha nhân bằng lòng nhân từ ấy, thì chắc chắn chúng ta không chỉ đem lại cho tha nhân những điều tốt đẹp, niềm vui và hạnh phúc, mà chính tâm hồn chúng ta lại thêm phong phú dồi dào bằng tình yêu Chúa vì Ngài nói: “Anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy” (Lc 6,38). Hãy nuôi dưỡng lòng mình bằng Lời của Chúa, để lòng mình được biến đổi và mặc lấy tấm lòng nhân từ thương xót của Trái Tim Chúa Giê-su.

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày hãy suy gẫm một câu Lời Chúa và đem ra thực hành nơi những người thân cận với bạn.

Cầu nguyện: “Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho con nên chung thuỷ. Xin đừng nỡ đuổi con không cho gần Nhan Thánh, cất khỏi lòng con thần khí thánh của Ngài.” (Tv 51,12-13)


10.03.20THỨ BA TUẦN 2 MC - Mt 23,1-12

ĐẠO VÀ ĐỨC

“Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là ‘ráb-bi’.” (Mt 23,4-7)

Suy niệm: Đạo rất hay, nhưng cách hành đạo vị tất lúc nào cũng hay. Ngôn sứ Ma-la-khi cảnh tỉnh các cách giữ đạo lệch lạc của chức sắc trong đạo Do Thái, tức lớp người tư tế: “Các ngươi đã đi trệch đường và làm cho nhiều người lảo đảo trên đường luật dạy” (Ml 2,8). Còn Chúa Giê-su nói đến những thói giả hình, kiêu căng trong cách giữ đạo của người biệt phái, hạng người tự cho mình trung thành với đạo của cha ông: nới rộng thẻ kinh, may dài tua áo, nói mà không làm, làm mọi việc cốt để người ta thấy,... Cho hay, có “đạo” thì còn phải có “đức” nữa. Đạo-Đức phải đi chung với nhau, như tiếng Việt quen nói, bằng không chỉ là đạo hình thức mà thôi.

Mời Bạn: Nếu tôi thật lòng yêu mến Giáo Hội và muốn Giáo Hội nên đáng yêu với anh em lương dân tôi sẽ cố gắng giữ gìn sự trong sáng của đạo thánh. Việc này đòi hỏi lòng khiêm tốn, sẵn sàng sửa đổi cách sống đạo lệch lạc của tôi dưới ánh sáng Lời Chúa.

Chia sẻ: Trong nhóm.cộng đoàn của tôi có người tốt việc tốt nào đáng phát huy, có cách sống đạo nào gương mẫu cho việc thực thi Lời Chúa không?

Sống Lời Chúa: Cụ thể, tôi xét lại giờ kinh tối ở gia đình tôi, đó có thật sự là cơ hội để gia đình tôi tiếp xúc thân mật với Thiên Chúa chưa?

Cầu nguyện:Hát: “Xin chỉ cho con đường đi của Chúa”.


11.03.20THỨ TƯ TUẦN 2 MC - Mt 20,17-28

PHÚC ĐỨC TẠI MẪU

Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Chúa Giê-su, có các con bà đi theo… Bà thưa: “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người ngồi bên tả Thầy trong Nước Thầy.” (Mt 20,20-21)

Suy niệm: Nhiều vị thánh, như thánh Don Bosco, thánh Pi-ô X chứng thực rằng cuộc sống của các ngài chịu ảnh hưởng sâu xa sự giáo dục của người mẹ. Bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê chắc chắn cũng có ảnh hưởng rất lớn trên hai người con của mình, bởi vì ngay cả khi hai ông đã trưởng thành – lúc đó Gia-cô-bê cũng đã thành gia thất – bà vẫn còn tất tả lo cho tương lai sự nghiệp của hai con mình. Thật đẹp thay tấm lòng người mẹ thương con! Thế nhưng thương không đúng chỗ thì cũng như thể “mười lần hại nhau”. Chúa Giê-su chấn chỉnh cái nhìn của cả ba mẹ con. Đi theo và làm môn đệ Ngài, điều đó vẫn tốt, nhưng không phải để tìm kiếm địa vị, quyền lợi “ngồi hai bên tả hữu Chúa, ở trong Nước của Ngài” mà là “uống chén của Chúa” nghĩa là dấn thân phục vụ đến mức dám hy sinh cả mạng sống vì Phúc Âm.

Mời Bạn: Người ta thường nói cha mẹ, hiền lành để đức cho con. Để sản sinh những môn đệ đích thực của Chúa Ki-tô, cha mẹ cũng như những người có trách nhiệm giáo dục phải giáo dục con em dám từ bỏ những lợi lộc ích kỷ và ham thích phục vụ tha nhân.

Chia sẻ: Mời các phụ huynh trao đổi kinh nghiệm về cách giáo dục tinh thần phục vụ cho con em.

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày làm một việc với ý thức phục vụ trong khiêm tốn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho các bậc làm cha mẹ biết biến đổi cuộc sống của mình thành mẫu gương phục vụ cho con cái noi theo, để mọi gia đình trở thành trường dạy phục vụ yêu thương.


12.03.20THỨ NĂM TUẦN 2 MC - Lc 16,19-31

MỘT DỤ NGÔN LUÔN HIỆN THỰC

“Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu…” (Lc 16,19-20)

Suy niệm: Mở đầu câu chuyện người phú hộ và La-da-rô, không có vẻ gì là Chúa muốn kể một dụ ngôn cho bằng một câu chuyện hiện thực xã hội. Hố sâu ngăn cách giàu nghèo luôn luôn là vết thương nhức nhối cho nhân loại và là vấn nạn không chỉ cho các nhà văn mà còn lôi kéo cả những người muốn cải cách xã hội vào cuộc nữa. Người ta nêu ra không biết bao nhiêu là giải pháp. Nâng La-da-rô lên ngang tầm với ông phú hộ hay cào bằng ông này xuống đồng sàng với La-da-rô? Bằng biện pháp kinh tế, kêu gọi lòng nhân đạo hay làm một cuộc cách mạng? Chúa Giê-su cho thấy giải pháp triệt để phải bắt đầu ngay từ đời này và chỉ hoàn tất ở đời sau. Chính vì ông nhà giàu đã dửng dưng vô tình trước cảnh khốn cùng của người anh em La-da-rô mà ông đã không đủ điều kiện hưởng lòng thương xót của Chúa bên cạnh tổ phụ Áp-ra-ham. Điều đó có nghĩa là hố ngăn cách giàu nghèo phải được lòng thương xót lấp đầy ngay ở đời này, nếu không, nó sẽ biến thành một vực thẳm không thể vượt qua được bên cõi đời sau.

Chia sẻ: Tinh thần bác ái ki-tô giáo có gì khác với những hoạt động nhân đạo không?

Mời Bạn Sống Lời Chúa: Đừng quá vội vã hoặc chỉ chăm chú bận tâm đến việc riêng của bạn. Trái lại, hãy dừng lại, dù chỉ một giây thôi, để khám phá ra một anh La-da-rô nào đó, có khi đang ở rất gần bên ngưỡng cửa nhà bạn và để chia sẻ với anh một nghĩa cử đậm đà tình người.

Cầu nguyện:Đọc kinh Kính Mến.


13.03.20THỨ SÁU TUẦN 2 MC - Mt 21,33-43.45-46

DỤ NGÔN THỜI KHỦNG BỐ

“Có một gia chủ kia trồng được một vườn nho;… Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. Gần đến mùa hái nho, ông cho đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi…” (Mt 21,33-34)

Suy niệm: Nói theo ngôn ngữ hiện đại thì phải gọi những người thợ làm vườn nho trên đây là những người khủng bố. Dùng bạo lực để chiếm đoạt hoa lợi, đã thế họ còn tính toán cả việc giết người và qua mặt pháp luật để cướp luôn cả vườn nho: “Bọn tá điền thấy người con (của chủ vườn nho), thì bảo nhau: Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó!” Chúa Giê-su không chỉ tố giác một xã hội nhiễu nhương đầy bất công áp bức, Ngài muốn vạch rõ gốc rễ của sâu xa của chúng chính là lòng tham vọng muốn chiếm đoạt chủ quyền của Thiên Chúa. Những hệ thống kinh tế, những cung cách làm ăn tạo ưu thế cho người giàu có thế lực, làm cho người nghèo càng nghèo hơn và khiến hố ngăn cách giàu nghèo ngày càng cách biệt, đó chính là chiếm đoạt chủ quyền của Thiên Chúa trên những tài nguyên mà Chúa trao cho con người quản lý. Những hình thức xâm phạm đến sự sống con người là chiếm đoạt chủ quyền của Ngài là Đấng tạo dựng nên sự sống. Chiếm đoạt chủ quyền của Thiên Chúa, người ta trở thành những kẻ khủng bố đối với anh em mình.

Mời Bạn kiểm điểm đời sống xem mình có đang trở thành kẻ khủng bố cho anh em mình hay không.

Chia sẻ: Thảo luận đề tài: “Yêu thương và kính trọng nhau là vũ khí tốt nhất để loại trừ khủng bố.”

Sống Lời Chúa: Tìm dịp để thăm viếng hoặc giúp đỡ một người, một gia đình đang gặp khó khăn và bày tỏ lòng yêu thương kính trọng đối với họ.

Cầu nguyện:Đọc kinh Kính Mến.


14.03.20THỨ BẢY TUẦN 2 MC - Lc 15,1-3.11-32

NGƯỜI ANH GANH TỊ

“Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ.” (Lc 15,28)

Suy niệm: Điều làm cho con người ta mất bác ái là ganh tị, cái làm cho con người ta dễ dàng nóng giận, soi mói chì chiết người khác cũng là ganh tị. Người anh trong dụ ngôn phản kháng không chịu vào nhà vì ganh tị. Không chịu vào nhà là tự rứt mình ra khỏi mối liên hệ gia đình (cha-con; anh-em…). Đây là một thái độ xúc phạm nặng nề. Chính sự ganh tị đã gây ra bao vết thương và cả những chia rẽ, đổ vỡ trong gia đình, trong Giáo Hội. Để vãn hồi, củng cố và thăng tiến sự hiệp nhất của gia đình, để những người vốn là anh chị em của nhau nhận thấy rằng mình thực sự là anh chị em của nhau, thì nhất thiết tất cả họ phải quay về với Cha Mẹ mình. ‘Anh em như thể tay chân’, ‘chị ngã em nâng’… Sống trong tinh thần đó thì không thể còn có chỗ cho lòng ganh tị.

Mời Bạn: Góp phần vun trồng tình yêu thương và sự hiệp nhất trong gia đình, trong Giáo Hội – bằng cách dứt bỏ lòng tự mãn, tự tôn, biết chân thành chia sẻ niềm vui với người vui và chia sẻ nỗi buồn với người buồn.

Chia sẻ: Ganh tị là tuyệt chiêu của ma quỷ đánh vào con người không trừ ai, nhất là những người thông thái, giỏi giang, nhưng không có tâm hồn khiêm tốn, để gây ra những bè phái chống đối Giáo Hội, chia rẽ cộng đoàn và gieo rắc tư tưởng chống đối nơi người khác. Ta phải làm gì để tận diệt tính ganh tị?

Sống Lời Chúa: Ta đón nhận tất cả anh chị em, không trừ một ai, trong tình huynh đệ chân thành.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết sống lời Chúa dạy: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết anh em là môn đệ của Thầy, là anh em yêu thương nhau.”