• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Giáo Lý Phúc Âm Chúa Nhật Lễ Mình Máu Chúa Kitô


CHÚA NHẬT LỄ KÍNH MÌNH MÁU THÁNH CHÚA, NĂM B

Sách Xuất Hành 24.3-8; Thư Thánh Phaolô gửi tín hữu Do Thái 9.11-15 và Phúc Âm Thánh Matcô 14.12-16.22-26

MinhMauChuaI. Giáo Huấn Phúc Âm:   

Đại lễ Tạ Ơn đầu tiên trên núi Sinai sau khi được cứu khỏi ách nô lệ Ai Cập cũng bao gồm hai phần: Ngôn Lễ và tế lễ. Thủ lãnh Môsê ban huấn lệnh Chúa truyền rồi lập bàn thờ tế lễ, lấy máu chiên sát tế làm giao ước giữ Thiên Chúa và dân Thiên chúa. Đây là Giao Ước cũ thiết lập bằng máu chiên bò.

Đại lễ Vượt Qua được tái diễn hằng năm để tạ ơn và ghi nhớ ơn cứu độ của Thiên Chúa cho dân Ngài. Trong đại lễ nầy, Chúa Giêsu đã lập Bí Tích Thánh Thể trong bữa tiệc ly: Ngài biến bánh rượu thành Mình Máu Ngài và thiết lập giao ước mới với dân mới được tuyển chọn. Giao Ước mới được thiết lập bằng chính Máu Chúa Giêsu. Giao Ước mới thay Giao Ước Cũ. Chúa Giêsu là thủ lãnh của dân mới. Ngài thành lương thực nuôi sống dân Ngài.

II. Vấn nạn Phúc Âm:

Lịch sử lễ kính Mình Máu Thánh Chúa?

Đầu thế kỷ thứ 13, Nữ tu Juliana of Liège dòng Thánh Augustinô, qua nhiều thị kiến về một vầng trăng tròn có chấm đen, được soi sáng rằng: Phụng Vụ Công Giáo còn một tì vết vì thiếu ngày lễ tôn kính Mình Máu Thánh Chúa. Nữ tu có lòng tôn kính Bí Tích Thánh Thể cách đặc biệt nầy đã bày tỏ thị kiến và ước nguyện của mình với Đức Cha Robert de Thirete, Giám Mục của Liège và với Jacques Pantaléon là Thầy Sáu của Tổng Giáo Phận Liège, sau nầy thành Giáo Hoàng Urban IV.

Năm 1246 Đức Cha Robert triệu tập Công Nghị và tuyên bố thành lập lễ Kính Mình Máu Thánh Chúa. Sau khi Đức Cha Robert và nữ tu Juliana chết, năm 1263 Đức Giáo Hoàng Urbanô IV cho điều tra về Phép Lạ Thánh Thể, Mình Thánh Chúa chảy máu xảy ra ở Bolsena. Năm 1264 Đức Thánh Cha đã cho cử hành lễ Mình Máu Thánh Chúa trong toàn Giáo Hội trên khắp thế giới.

Thánh Thể được chính Chúa Giêsu thiết lập vào đêm tối Thứ Năm trước khi Ngài bị bắt và bị giết chết. Phụng vụ thứ Năm tuần thánh nhắc nhớ lệnh truyền tuân giữ giới luật yêu thương như điều răn mới, rồi nghi thức rửa chân để dạy tinh thần phục vụ, lập chức linh mục và hấp hối trong vườn cây dầu. Lễ kính Mình Máu Thánh Chúa được thiết lập chỉ để tôn kính Phép Thánh Thể mà thôi.

Thánh Tiến sĩ Tôma Aquinô là người đã thiết lập nghi thức phụng vụ tôn kính Mình Máu Thánh Chúa. Ngài đã sáng tác bài Pange Lingua bằng tiếng Latinh để rước kiệu Mình Thánh Chúa và hai đoạn cuối bài Pange Lingua tạo thành bài Tantum Ergo khi đã đặt Mình Thánh chúa trên bàn thờ, xông hương và thờ lạy. Nghi thức kiệu Mình Thánh Chúa được phổ biến trong Giáo Hội từ ngày ấy.

Nếu tôi tự cầm Mình Thánh chúa chấm vào Máu Thánh Chúa, tôi vừa được rước lễ dưới hai hình, vừa giữ được vệ sinh, tránh bệnh truyền nhiễm do việc uống chung chén thánh với người khác?

Qui Chế Tổng Quát về Thánh Lễ theo Nghi Thức Rôma số 245 (Missale Romanum, Institutio Generalis, n, 245) cho xử dụng bốn hình thức rước Máu Thánh Chúa như sau:

- Uống trực tiếp Máu Thánh Chúa từ chén lễ.

- Chấm Mình Chúa vào Máu Chúa (intinctio)

- Nhận Máu Chúa từ ống bôm (tube)

- Nhận Máu Chúa chứa từ chiếc muỗng (spoon)

Giám Mục địa phận có thể bỏ hình thức dùng ống bôm và dùng muỗng trong việc rước Máu Thánh Chúa, nhưng phải duy trì việc rước Máu Thánh Chúa bằng cách uống trực tiếp từ chén lễ và hình thức chấm Mình Chúa vào Máu Chúa.

Hình thức rước Máu Thánh Chúa bằng cách lấy Mình Thánh Chúa chấm vào Máu Thánh Chúa mà tiếng latinh gọi là intinctio phải do linh mục thực hiện: chính linh mục lấy Mình Chúa chấm vào Máu Thánh Chúa và đặt vào lưỡi của người rước lễ.  Bánh lễ dùng cho hình thức chấm vào rượu nầy không được quá mỏng và quá nhỏ, và chỉ Linh Mục mới được cho rước lễ theo hình thức chấm vào Máu Thánh Chúa nầy mà thôi. (Qui Chế Tổng Quát số 285b và 287)

corpus09Người rước lễ, không được tự mình nhận Mình Thánh Chúa rồi chấm vào Máu Thánh Chúa. Lý do:

a) Thần học về Bí Tích Thánh Thể: Thánh Thể, biểu tượng trọn vẹn của hợp nhất. Hợp nhất diễn đạt qua việc ăn cùng mâm và uống cùng một chén rượu “Đang bữa ăn, Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các ông và nói: “Anh em hãy cầm lấy, đây là mình Thầy!” Và Người cầm chén rượu, dâng lời tạ ơn, rồi trao cho các ông, và tất cả đều uống chén nầy.”(Matcô 14.12-16.22-26). Thánh Phaolô cũng nhấn mạnh về hợp nhất trong trong Bí Tích Thánh thể qua Thư Gửi Giáo Đoàn Corintô “Vì ổ bánh là một, chúng ta tuy nhiều, nhưng là một thân thể, vì chúng ta cùng ăn chung một ổ bánh” (I Cor.10: 17). Nên người chấm Mình Thánh Chúa vào Máu Thánh Chúa đã không thể hiện được sự hợp nhất trọn vẹn của Thánh Thể. Họ đã không uống cùng chén rượu với người khác.

Người ta thích chấm Mình Thánh Chúa vào Máu Thánh Chúa vì lý do vệ sinh, tránh những bệnh hoạn truyền từ những người đã uống trước. Tuy nhiên, Thánh Bộ Phuợng Tự và Kỷ Luật Bí Tích qua giáo huấn Redemptionis Sacramentum (được Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II chấp thuận ngày 19.3.2004) không thấy đề cập đến vấn đề nầy. Người ta mặc nhiên đồng ý với Qui Tắc về việc rước lễ dưới hai hình của Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ số 45 cho rằng: Chén thánh được lau sạch sẽ, kỹ lưỡng sau mỗi lần uống được coi như đã giảm thiểu tối đa việc lây nhiễm rồi.

b) Kính trọng và bảo toàn Mình Máu Thánh Chúa:

Nếu người rước lễ tự chấm Mình Chúa vào Máu Thánh Chúa, họ rất dễ chấm quá sâu, nhúng những ngón tay của mình vào trong Máu Thánh Chúa. Điều nầy càng làm mất vệ sinh hơn.

Nếu người ta tự chấm lấy Máu Thánh Chúa, rất có thể gây nên sự rơi rớt những giọt Máu Thánh Chúa trong khoảng cách giữa chén thánh và miệng của người rước lễ. Đó là chưa nói đến trường hợp Mình Thánh Chúa bị sủng ướt và rơi xuống đất.

Để bảo vệ toàn vẹn sự thánh thiện tuyệt đối của Bí Tích Thánh Thể, Thánh Bộ Phượng Tự và Kỷ Luật Bí Tích qua Giáo Huấn Redemptionis Sacramentum số 107 cũng nhắc đến khoảng Giáo Luật 1367 về hình phạt vạ tuyệt thông dành cho Toà Thánh đối với những ai xúc phạm nghiêm trọng (Graviora delicta) đến bí tích Thánh Thể qua những dạng thức sau:

Quăng ném Mình Máu Thánh Chúa, hoặc mang đi khỏi nhà tạm và lưu giữ Mình Máu Thánh Chúa với mục đích phạm thánh.

Giả bộ cử hành Thánh Lễ làm cho người khác tưởng đó là thánh lễ thật.

Đồng tế với những giáo sĩ của các giáo phái không hiệp thông với Công Giáo hay không có Bí tích truyền chức thánh như Công Giáo.

Giáo Sĩ làm lễ, truyền phép chỉ có một hình. Chỉ đọc lời truyền phép bánh và rượu mà không cử hành trọn vẹn Thánh Lễ.

Giáo sĩ mang những tội phạm kể trên sẽ bị huyền chức (dismissal from Clerical state).

Nữ Linh Mục Công Giáo dâng Thánh Lễ có thành không? Những giáo dân vì ít hiểu biết hay vì vô tư dễ dãi tham dự thánh kễ do nữ linh mục Công Giáo dâng, có thực sự tham dự thánh lễ không?

Việc đã xảy ra:

Lịch sử Giáo Hội Công Giáo Đông Phương cho đến thế kỷ thứ IX. cho thấy là có nhiều phụ nữ đã được phong chức Phó Tế. Khoảng 40 người còn khắc tên trên bia mộ.  Hơn 100 năm qua, vấn đề phong chức linh mục cho phụ nữ luôn là những tranh luận nóng bỏng trong các giáo hội Kitô Giáo, đặc biệt Anh Giáo. Đến năm 1965 Anh Giáo chính thức phong chức Phó Tế cho phụ nữ và đến năm 1970, chính thức phong chức linh mục cho phụ nữ. Nữ Giám Mục, nữ linh mục hay nữ phó tế được nhìn nhận là đã thực sự nhận lãnh bí tích truyền chức thánh bên Anh Giáo.

Bên Giáo Hội Công Giáo Rôma, tháng năm năm 2002, Giám Mục Rómulo Antonio Braschi, Giám Mục Công Giáo Argentine độc lập, đã phong chức linh mục cho bảy phụ nữ trên một con tàu bập bềnh trên dòng sông Danube thơ mộng của Đông Âu. Sau đó một Giám Mục Công Giáo không biết tên đã phong chức Giám Mục cho ba phụ nữ linh mục nầy. Tất cả Giám Mục, tân nữ linh mục và những tân nữ linh mục đều bị vạ tuyệt thông tiền kết.

- Ngày 26 tháng 6 2004 cũng trên sông Danube nầy, sáu phụ nữ đã được phong chức phó tế bởi những nữ Giám Mục Công Giáo.

- Ngày 25.7.2005 trên sông Lawrence của Canada đã diễn ra lễ phong chức linh mục cho bảy phụ nữ người Mỹ và một phụ nữ Canada

- Ngày 31.7.2006 Ba Nữ Giám Mục Công Giáo phong chức linh mục cho 8 phụ nữ và phó tế cho bốn phụ nữ cũng trên một con tàu thả nổi trên sông vùng Pensylvania bên Mỹ.

- Cũng có một cựu nữ tu Công Giáo thuộc dòng Holy Names tên Michel Birch-Conery vùng  Parkville, Canada mới thành nữ linh mục.

Cho đến hôm nay,  trên thế giới có 8 nữ Giám Mục Công Giáo, 62 nữ linh mục và 11 nữ phó tế. Phần nhiều tập trung ỡ Mỹ với con số đáng kể là 4 nữ Giám Mục, 42 nữ linh mục và 8 nữ phó tế. Riêng Canada có 7 nữ linh mục và hai nữ phó tế.

Giáo huấn của Giáo Hội Công Giáo:

Giáo Luật điều 1024: Chỉ người nam đã chịu phép Rửa Tội mới được lãnh nhận bí tích truyền chức cách hữu hiệu.

Giáo lý Công Giáo số 1577 "Chỉ người nam đã chịu phép rửa tội mới được lãnh nhận bí tích Truyền Chức" (x. CIC, khoản 1024) cách thành sự. Chúa Giê-su đã tuyển chọn những người nam để lập nhóm Mười Hai Tông Ðồ (x. Mc 3,14-19; Lc 6,12-16) và các tông đồ cũng làm như vậy khi tuyển chọn các cộng sự viên (x.1Tm 3,11-13; 2Tm 1-6; Tt 1,5-9) để tiếp nối sứ mạng của mình (Thánh Cơ-lê-măng thành Rô-ma, thư gửi tín hữu Cô-rin-tô 42,4; 44,3). Giám mục đoàn cùng với các linh mục hiệp nhất với các ngài trong chức tư tế, hiện tại hoá nhóm Mười Hai cho đến ngày Chúa lại đến. Hội Thánh bị ràng buộc với sự chọn lựa của Chúa, nên không thể phong chức cho người nữ (x.MD 26-27; CDF; décl. "Inter.insigniores").

Giáo lý Công Giáo số 1578  Không ai có quyền đòi được chịu chức thánh. Không ai được coi mình là xứng đáng với chức vụ này. Phải được Chúa kêu gọi (x.Dt 5,4). Ai thấy mình có những dấu hiệu được Chúa kêu gọi lãnh nhận thừa tác vụ thánh, phải khiêm tốn trình bày nguyện vọng lên giáo quyền. Giáo quyền có trách nhiệm và quyền gọi một người lãnh nhận chức thánh. Như mọi ân sủng, bí tích này chỉ được lãnh nhận như một hồng ân nhưng không.

Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II trong Tông Huấn "Ordinatio sacerdotalis", đã khẳng định rằng “Giáo Hội khồng có quyền phong chức linh mục cho phụ nữ và phán quyết nầy phải được tuân giữ bởi toàn thế Giáo Hội Công Giáo!”

Thánh Bộ Giáo Lý Đức tin ngày 15.10.1976 đã ban hành “Inter Insigniores” quả quyết rằng: Giáo Hội không cho rằng mình có quyền phong chức phụ nữ.

Năm 2007 Toà Thánh Vatican ra phán quyết “Ai phong chức linh mục cho phụ nữ, cả người chủ phong và được phong đều bị vạ tuyện thông tiền kết” (Ferendae sententiae – tự động)

Năm 2010 Vatican ghép việc phong chức linh mục là tội phạm nghiêm trọng và linh mục nào phạm sẽ bị cho hoàn tục.

Năm 1990 Cha Tissa Balasuriya, linh mục người Ấn Độ đã bị vạ tuyệt thông khi không chịu thu hồi lập trường ủng hộ phong chức linh mục cho phụ nữ trong quyển sách The Eucharist and Human Liberation. Đầu năm 2007, linh mục người Canada, Cha Ed Cacchia, bị chgo rời khỏi giáo xứ vì phát biểu ủng hộ phong chức linh mục. Mới đây Cha Roy Bourgeois, linh mục Mỹ thuộc  hội truyền giáo Maryknoll đã ủng hộ phong chức linh mục cho phụ nữ và đã giảng tại đ5i hội Nữ Linh Mục Công Giáo Rôma, cũng đã bị và tuyệt thông.

Giáo Hội Công Giáo dạy rằng: Không có vấn đề phong chức linh mục cho phụ nữ. Bất cứ ai ủng hộ hay truyền chức linh mục cho phụ nữ sẽ bị vạ tuyệt thông tiền kết.

Kết luận:

Phụ nữ không thể là linh mục Công Giáo .

Nếu không là linh mục thì không thể nào dâng lễ thành sự. Cái mà họ cho là thánh lễ không có giá trị gì cả. Giáo Luật điều 900: (1) Chỉ duy có tư tế đã được truyền chức hữu hiệu làm thừa tác viên hiện thân của Ðức Kitô, mới có khả năng cử hành Bí Tích Thánh Thể.

Nếu vì kém hiểu biết, vì vô tình hay chỉ vì tò mò, những ai tham dự cái mà những nữ linh mục nầy gọi là thánh lễ thì không có giá trị bí tích hay phụng vụ gì cả. Còn những ai cố tình ủng hộ việc phong chức linh mục cho phụ nữ và tham dự thánh lễ do những nữ linh mục nầy dâng.. sẽ bị vạ tuyệt thông tiền kết như những linh mục vừa nêu trên.

Thực hành Phúc Âm:

Giêsu Bánh Thánh trường sinh
Con tin kính lạy chúc vinh muôn đời
Thần lương nuôi dưỡng loài người
Trở nên nguồn nước Ngôi Lời ân ban
Cho ai đói khát khô khan
Cho người sầu muộn thở than phận đời
Man-na ban xuống bởi trời
Giúp dân Do Thái vào thời xa xưa
Dù rằng bánh đổ tựa mưa
Người ta vẫn thiếu như chưa no đầy
Chúa Con xuống cõi trần này
Cứu ta khỏi kiếp đọa đày hư vong
Ngài ban Thánh Thể con mong
Ẩn mình trong bánh tinh trong nhiệm mầu
Con dâng lên Chúa kinh cầu
Tôn thờ Ngài ngự Nhà Chầu linh thiêng!

* Nguyễn Sông Núi

Vì tôi là linh mục,
Không mặc chiếc áo dòng,
Nên chi đời đau khổ,
Nên trót đời lang thang…

Có lẽ vì ngày xưa hay hát vu vơ, nên những câu hát bâng quơ  nầy nhập tâm.

Nhân dịp chuẩn bị mừng Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, ngày thế giới cầu nguyện cho việc thánh hóa các linh mục, tôi đã gửi đến anh em linh mục trong địa phận những đề nghị rất thực tế như sau:

Chức linh mục tự bản chất là lời mời gọi nên thánh, nên linh mục phải:

 - Đọc kinh thần vụ mỗi ngày.

 - Dâng thánh lễ hàng ngày.

 - Làm việc cần mẫn luôn.

 - Sống bác ái, yêu thương.

 - Mặc tu phục linh mục trong suốt giờ làm việc.

 - Cầu nguyện, thăm viếng và nâng đỡ nhau trong đời sống linh mục.

Không biết có ai chửi thầm là “hay làm thầy dạy muôn dân!” hay không. Nhưng tôi rất nghiêm túc và thành thật trong những đề nghị nầy. Vì không có chiếc áo dòng, không giữ kinh nguyện hay thánh lễ… đời linh mục sẽ đau khổ và lang thang lạc hướng. Cũng xin chia sẻ để Ông bà anh chị em khi cửa hành thánh lễ kính Mình Máu Thánh Chúa cũng cầu cho linh mục là những người được kêu gọi không chỉ để dâng lễ cho long trọng, giảng dạy hùng hồn, nhưng phải nên thánh qua việc dâng lễ là việc ban chính Mình Máu Thánh Chúa làm của ăn cho Dân Thánh Chúa.

Lm. Phêrô Trần Thế Tuyên

Giám Quản Giáo Phận St. Paul, Alberta, Canada


My Seven-Minute-Homily

Solemnity of the Body and the Blood of Christ, Year B

Corpus Christi Sunday, year B

In old age before writing was common, agreements and oaths were often ratified by   shedding of some amount of blood as if to say “I stand by this with my blood, my life” Moses in the First reading used blood to seal the Sinai covenant which proclaimed that the people of Israel were God’s own people. An altar was built, and blood splashed on it as a sign of God’s presence. Blood was also sprinkled on those gathered as a sign that they were bound to God. The power of God’s word was such that all the people responded to it as with one voice, saying: “all the words that the Lord has spoken we will do!”

In today’s Gospel we hear words that resonate deeply: “This is my Body and this is my Blood!” These words are central to our faith. They are Jesus’ words of sacrifice and promise that nourish us every time we celebrate the Eucharist. In the Gospel reading, Jesus and his disciples are observing the Passover, a feast celebrating the journey from slavery and oppression in Egypt to the freedom and justice of the Promised Land. Jesus used the bread and wine of the Passover’s memorial meal to help his disciples understand the meaning of his own sacrifice. Just as Jewish people had been freed from slavery, Jesus’ life, death and resurrection would free all from the power of sin and death. The offer of the body and blood of Christ seals a new Covenant; it is the promise of new life and eternal redemption.

The First Reading and the Gospel help us to understand the meaning and the connection between Old Testament and the New Testament, between Old Covenant and new Covenant and also between the Passover meal of Jewish people and the Holy Eucharist that we celebrate every day in the world now especially the Eucharist celebration on the feast of the Body and Blood of Christ.

What do you mean when you come to Mass? You try to keep the Lord’s Day? Actually, Sunday is the day of the Lord. Sunday is reserved for attending Mass and for rest taking and for the work of charity as well. Eucharist was established by Jesus himself during his Last Supper with his disciples before he dies. Jesus established the Eucharist when they are observing Passover meal, that meal took place before Jewish people left Egypt for the journey to the Promised Land.

Nobody, but Jesus Himself established the Eucharist and he ordered his disciples “Do this in memory of me!” I mean that God made the Eucharist. God ordered us to do it. The Church is commissioned to do it, not to make it. So when you attend Mass, don’t think that because the Church needs you to attend mass so that the Church can collect money from you. No, you and I we just come to observe what the Lord said “Do this in memory of med”. The Church is just the one who puts the order of God in action.

The Eucharist took place at the last supper during the Passover meal. After this meal, Jewish people left Egypt for the journey to the Promised Land. Also after the last supper Jesus went to Calvary, the journey to death but also to resurrection and to human salvation. Eucharist gives us food for the journey of life. The food for this journey is the Body and the Blood of Christ. Jesus really means that people need him. People cannot make a journey without food. We cannot live without Jesus.

Why Jesus did not give us some other things instead of his Body and Blood. Can you find anything else to show the love of someone to us better than someone’s body and blood? No, this is the best way to show how he loves us.

Some people say “I never miss evening and Morning Prayer at home but I just go to Church in some occasions: Christmas, Easter, it is good enough!” They are wrong! They miss a main part of life as Jesus said “Do this in memory of me!” If you don’t attend Mass, you don’t have the Eucharist. You don’t have the food of life. This is Jesus himself. For these people, they should be honest to say that “I am lazy, I don’t understand what Jesus teaches and my faith is not strong enough” rather than blaming on some reasons.

We are on the journey of life. Any journey needs preparation and food. The journey to eternal life needs Jesus as the food. If you deny him, you will die before the end of the journey. Many people are dying even the body is healthy.  Nobody lives by bread alone but by the word of God. And the word of God is Jesus himself. You have Jesus, you live, if you just have full of food for your daily meal, you will die.

When we receive the Body and the Blood of Christ in the Eucharist, we respond by saying Amen. Amen itself means YES, so be it. When we say Amen, we say YES to Christ. Do we mean it? Any time we come to receive Communion we want to be united with Jesus, with the Church that Jesus established and with others at the same faith with you. According to the document of Vatican II, the partaking of the Body and Blood of Christ into our own, and are changed in the process, becoming one with Jesus. When we say YES today, let us say it without reservation. It is a YES to fullness of life.

Oremus: O Lord Jesus, you come to us again in Holy Communion. Thank you for the great gift of your presence. Teach us more and more about your love by giving yourself to us in the form of bread and wine. Teach us more and more about the meaning of communion that means to be united with one another Jesus Christ. Make us to renew our commitment to be faithful with you, our Savior. Amen

Father Great Rice