• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Hy vọng đời tôi

Lúc còn là một học sinh trung học, đã có lần nhỏ bạn thân hỏi tôi: “Vì sao bạn lại giữ đạo Thiên Chúa? Ông Giêsu có đem lại cho bạn cuộc sống tốt đẹp không? Sao mình thấy gia đình bạn vẫn nghèo…?” Tôi trả lời: “Mình giữ đạo Chúa không phải vì để được lợi lộc trần gian là của cải vật chất. Nhưng mình tin rằng còn có một cái gì đó sau cuộc sống đời này. Nhờ ơn Chúa ban, mình được nhận biết Đấng đã tạo dựng nên con người, Đấng đã vì yêu thương mà dùng chính cái chết để đem lại cho con người sự sống bất diệt. Đức tin và niềm hy vọng duy nhất của mình là được sống với Người ở đời sau. Chỉ có Người là Thiên Chúa thật. Vả lại, tuy cuộc sống có nghèo, nhưng gia đình mình lại được bình an và hạnh phúc lắm! Vì chúng tôi biết đón nhận tất cả như hồng ân Chúa ban.”

jesusonthecross

Khi có ý định đi tu, tôi hỏi ý kiến và xin phép Cha Sở, Cha bảo: “Sao lại là Dòng Mến Thánh Giá…? Vào đó là con phải làm việc cực lắm, ăn uống cũng kham khổ, học vấn cũng thua kém người ta… Cha không thấy nơi Hội Dòng ấy có tương lai tốt đâu! Hãy tìm hiểu các Dòng mang tính “quốc tế” mà tu!” Có lẽ lúc ấy ngài muốn thử tôi mà tôi không biết.

Sau một thời gian tìm hiểu, tôi đã quyết định gia nhập Dòng Mến Thánh Giá. Tôi đến gặp Cha và xin giấy giới thiệu, Cha hỏi: “Tại sao con lại có quyết định như vậy? Con hy vọng gì nơi Hội Dòng đó?” Tôi trả lời: “Thưa Cha, con nghĩ rằng, đi tu thì phải có hy sinh và cực khổ một chút. Đối với con, cái tên “Mến Thánh Giá” nghe cũng hay và có ý nghĩa lắm! Con chỉ mong muốn được dâng mình cho Chúa trong Hội Dòng này để phục vụ Chúa trong Giáo Phận nhà.” Tuy không hiểu lắm nhưng tôi đã quyết chí giữ lập trường của mình.

Và tôi đã vào dòng. Thời gian trôi qua, tôi càng thấm thía hơn ý nghĩa của ơn gọi Mến Thánh Giá mà tôi đã chọn. Trong thời gian huấn luyện, tôi gặp không ít những khó khăn, thử thách, có lúc tôi chán nản, thất vọng và muốn bỏ cuộc. Rồi thỉnh thoảng, tôi cũng chứng kiến một vài ơn gọi bị rơi rụng giữa chừng, không còn kiên trì với lý tưởng ban đầu nữa… Nhưng ơn Chúa đã giúp tôi vượt qua. Chính châm ngôn của người nữ tu Mến Thánh Giá: “Chúa Giêsu Kitô là đối tượng duy nhất của lòng trí con” đã khuyến khích tôi cố gắng từng ngày, để bám lấy lý tưởng mà tôi đã chọn.

Những năm tháng sống trong nhà dòng, tôi được học cách nhìn lên Thánh Giá Đức Kitô Chịu Đóng Đinh mỗi ngày như động lực không thể thiếu cho cuộc đời người nữ tu. Lúc buồn cũng như khi vui, hay cả khi lỗi phạm điều gì, tôi đều nhìn lên Thánh Giá Chúa, để tạ ơn, để tạ lỗi, và nhất là để thấy được tình yêu của Thiên Chúa dành cho tôi. Nơi đây, tôi có thể cười, có thể khóc như một đứa trẻ trong vòng tay mẹ mà không hề sợ gì. Nơi đây, tôi có thể tâm sự những nỗi niềm thầm kín nhất khi không thể tỏ lộ cùng ai. Nơi đây, những lúc tôi cảm thấy cô đơn nhất vì không một ai hiểu hay thông cảm cho tôi, thì chính Chúa Giêsu trên thập giá sẽ là nguồn an ủi, là chỗ dựa vững chắc cho tôi. Chính nơi đây, tôi nhận được ơn tha thứ để trở lại cùng Chúa sau những lần vấp ngã. Cũng chính nơi đây, tôi cảm nhận được thế nào là tình yêu và giá trị của tình yêu. Tình yêu của Đấng yêu thương nhân loại, yêu thương tôi. Và tôi hạnh phúc dâng hiến trọn đời tôi để đáp lại tình yêu của Người.

jesussaves

Đời tu vẫn còn dài, những gian nan thử thách đang chờ đón tôi phía trước, và yếu đuối của kiếp người vẫn theo tôi. Nhưng với ơn Chúa giúp tôi vững tin hơn. Giờ đây, tôi dám nói rằng, tôi đã đi đúng đường, đó là chọn Chúa Giêsu Kitô. “Con hy vọng gì nơi Hội Dòng này?” Nếu hôm nay tôi được hỏi như vậy thì tôi sẽ trả lời một cách xác tín hơn: hy vọng duy nhất của tôi nơi Hội Dòng Mến Thánh Giá này là tôi được Chúa Giêsu Kitô, tình yêu, ơn cứu độ, hy vọng và cùng đích của đời tôi. Bởi vì không có Chúa Kitô, tôi sẽ không thể biết nguồn cội đích thực của mình, không biết được Thiên Chúa là Cha yêu thương mình. Và không có Chúa Kitô, chúng ta sẽ không có ơn cứu độ.

Ngày nay, người ta dễ bị mất niềm tin, niềm hy vọng vào cuộc sống chỉ vì họ bám víu vào những thực tại chóng qua trần thế. Vì vậy, giữa thế gian, người kitô hữu, đặc biệt là người tu sĩ, cần phải xác tín một cách mạnh mẽ hơn về niềm hy vọng và cùng đích thật của mình là chính Chúa Giêsu Kitô. Nhờ đó, chúng ta có thể sống chứng nhân niềm xác tín đó, bằng cuộc sống hiện tại trong ơn gọi theo Chúa của mỗi người. Thật ra, nói thì đễ nhưng làm không phải dễ. Tuy nhiên, chúng ta luôn có Chúa ở cùng: “Chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14, 27).

P. V

MTG Cái Mơn