• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Hạnh Phúc Thật Đời Thánh Hiến

Là con người, đủ mọi lứa tuổi, mọi thành phần, ai ai cũng điều mong muốn mình được hạnh phúc hoặc sờ chạm thấy hạnh phúc dù chỉ một chút. Thánh Tôma Aquinô cũng đã nói: theo bản tính tự nhiên, tất cả mọi người đều khát mong hạnh phúc. Chính vì thế, mà nhiều người chấp nhận đánh đổi rất nhiều để cầu mong được hạnh phúc. Ngày nay, cũng đã có nhiều người tìm ra cho mình những kỹ năng để nâng niu và nắm giữ hạnh phúc lâu dài.

Sự sung sướng, có thể thỏa mãn có thể là cái gì đó nắm bắt được cách cụ thể như: tiền tài, danh lợi, sức khỏe, sắc đẹp, địa vị, uy thế, quyền lực, thành công, thỏa mãn ước muốn …bởi vì người ta phỏng chiếu hạnh phúc dưới vị thế và chủ quan của mỗi người. Mỗi người sẽ tùy thuộc vào quan điểm, hiểu biết về bậc sống của mình dựa trên nhu cầu về thể lý hay tâm linh để hình thành nên một quan niệm về hạnh phúc, nhưng nếu chỉ có thế thì quan niệm của con người về hạnh phúc thật lệch lạc vì nó không bám rễ sâu trong tâm hồn, nơi nội căn của con người. Hạnh phúc như thế, thì phải chăng không phải là hạnh phúc thật, bởi vì nó mang nặng tính chủ quan, nên con người cứ nhọc công tìm kiếm, và lòng tham vô đáy của con người biết đâu cho vừa, nên cứ phải đi tìm hoài, tìm mãi. Từ cái nhìn đó, mỗi người chúng ta hiểu được rằng: những thứ bên ngoài thì không đem lại cho người ta hạnh phúc thật, còn những cái ở bên trong mới đem lại cho con người hạnh phúc. Như vậy, hạnh phúc là một cái gì đó cao quý, thiêng liêng, là vô hằng mà ai cũng mong muốn đạt được, nó là một trạng thái nội tâm sâu xa được khởi đi từ nội căn chứ không phải thứ hạnh phúc bề ngoài do ngoại tại tác động.

Có một câu chuyện kể rằng: Một ông vua giàu có nọ không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, bởi vì tất cả tài sản mà ông có đều do sự miễn cưỡng đóng góp của thần dân. Ông tự so sánh mình với những người hành khất nhận được tiền của do lòng thương của người khác, còn ông, ông nhận được tiền do sự cưỡng bách. Ngày nọ, ông vua giàu có đã cải trang thành người hành khất để cảm nghiệm được những đồng tiền bố thí, thề là mỗi ngày Chúa Nhật, ông biến mình thành một người ăn xin lê lết trước cửa giáo đường, ông được nhiều người giúp đỡ và tỏ lòng thương mến. Tối về, ông tự nghĩ: bây giờ ta mới thật sự là người giàu có nhất trên đời, bởi vì tiền của ta nhận được là do lòng thương xót của con người, chứ không do một sự cưỡng bách nào. Một thời gian sau đó, ông gom góp tặng hết những gì mình có cho người nghèo trong vùng rồi trải đi nơi khác, ông cảm thấy hạnh phúc vô cùng, bởi vì lần đầu tiên ông cảm nghiệm được niềm vui của sự ban tặng. Ông hiểu được rằng cho thì có phúc hơn là nhận lãnh, lần này ông thốt lên với tất cả xác tín: tôi là người hạnh phúc nhất trên trần gian.

Đời tu cũng thế, hạnh phúc không phải là ở trong một nhà dòng to lớn có bề dày truyền thống, hay có những cơ sở hạ tầng vĩ đại, hoặc một giáo xứ lớn, những nơi giáo dân luôn tôn trọng, nâng đỡ và tạo điều kiện thuận lợi là hạnh phúc, hạnh phúc đời tu không phải như thế, hạnh phúc đời tu chính là gắn bó với Chúa liên lỉ trong đời sống hằng ngày. Chỉ có sự gắn bó với Chúa, được biểu hiện qua đời sống cầu nguyện, chúng ta mới thấy được hạnh phúc nội tâm và niềm vui chia sẻ.

Khi chọn đời sống tu trì để hiến dâng cho Thiên Chúa và con người, thì đời tu của mỗi người chúng ta là một cuộc giao ước thánh. Thông qua giao ước này, ta chọn Chúa làm chủ đời ta, ta thuộc về Ngài và Ngài thuộc về ta. Cuộc giao ước này là một cuộc giao ước tình yêu. Đây là một lời mời gọi mang đầy tình mến mà Đức Giêsu dành cho những ai Ngài chọn, khi chúng ta đáp lại lời mời gọi đó, là chính lúc ta được trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài. Thánh Phaolô đã nói thật thâm sâu: tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi. Niềm vui là hạnh phúc của người môn đệ chính là xác tín thật chắc chắn về vị Thầy mà mình quyết định đi theo để được ở cùng và sống với Ngài. Vị Thầy đó chính là kho tàng, là viên ngọc quý, nói cách khác, Ngài là lẽ sống, là lý tưởng, là thần tượng của chúng ta, vì thế, không có gì tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô khi được Ngài, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như đồ bỏ, để được Đức Kitô. Trong thực tế, giới nhà tu của chúng ta cũng vậy, có rất nhiều người muốn theo Chúa, hiến thân để sống đời phục vụ… Nhưng họ lại không chịu những điều kiện đi đôi với ước muốn, họ ngại khó, ngại hy sinh, và khó từ bỏ, hoặc thay vì đi theo và chọn Chúa, thì lại chỉ lo làm việc của Chúa, chính vì thế, chúng ta không lạ gì khi thấy rất nhiều người tỏ vẻ bên ngoài thành công, nhưng thực chất, khi đối diện với lương tâm, họ là những người bi đát, thất vọng vì không có nguồn hạnh phúc thật là chính Chúa, mà chỉ có những thứ hạnh phúc rẻ tiền mà thôi. Vậy muốn có một cuộc đời hạnh phúc thật, thì trước tiên, người sống đời thánh hiến phải yêu mến và siêng năng cầu nguyện.

Cầu nguyện đối với người sống đời thánh hiến được khởi đi từ lúc bình minh đến khi chiều tà. Từ khi mặt trời ló rạng đến khi khuất núi ban chiều. Mẹ Têrêsa Calcutta đã cầu nguyện liên lỉ, cầu nguyện trong mọi tình huống thường ngày. Tuy nhiên, Mẹ không phải lúc nào cũng ở trong nhà thờ để cầu nguyện, với Mẹ, mọi nơi mọi lúc đều có thể cầu nguyện được, Mẹ không có tiền bạc, không phải là một phụ nữ hấp dẫn, trẻ trung, không phải là người có địa vị trong xã hội…Nhưng Mẹ hấp dẫn là vì Mẹ có tình yêu. Tình yêu của Mẹ là tình yêu được khởi đi từ sự cầu nguyện. Chính trong đời sống cầu nguyện mà Mẹ cảm nghiệm thật hạnh phúc, đồng thời Mẹ trao ban niềm vui và hạnh phúc đó cho mọi người. Những người sống đời cầu nguyện thâm sâu, thì họ sẽ suy nghĩ, nhìn, nói, hành động theo ý muốn và hướng dẫn của Chúa Thánh Thần. Khi kết hiệp với Chúa, họ không ngừng sám hối và cũng không ngớt được thúc đẩy mở rộng lòng bao dung, tình thương đến với người khác. Người sống đời tận hiến chỉ hạnh phúc khi gắn bó với Nguồn cội, với Đấng đã, đang và sẽ ban cho mình tất cả. Nói cho cùng, chúng ta hạnh phúc vì đã mở ra, mở ra với Thiên Chúa và mở ra với tha nhân.

Tâm sự của người con theo Chúa

Muốn tâm hồn thanh thản: Đừng Cố Chấp – Hãy Tha Thứ.

Muốn sống hạnh phúc: Hãy Cho Đi.

Muốn thanh thoát: Hãy Từ Bỏ.

Muốn tự do: Đừng Chiếm Hữu.

Muốn vươn lên: Hãy Chú Tâm Học Hỏi.

Muốn gặp Chúa: Hãy Cầu Nguyện

Sưu tầm