• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Cầu nguyện cho các linh hồn

Tháng 11 – Cầu nguyện cho các linh hồn

Thân phận con người gắn lền với một chữ Sinh – Lão – Bệnh – Tử. Đó là quy luật không có ai cưởng lại được. Vì vậy, cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã cảm thấu sự mong manh của kiếp nhân sinh gởi lại trong một bài hát: “Trở về cát bụi”. Vâng, trở về cát bụi là số phận làm người, như Gióp đã từng nói: “sinh ra từ lòng đất, tôi sẽ trở về lòng đất”. Đã cất tiếng khóc chào đời là có ngày giã từ trần gian. Vậy, chết có phải là dấu chấm hết của một cuộc đời?

Đức Kitô khi mặc thân phận làm trần, Ngài cũng chia sẻ với con người định luật tự nhiên là phải đau khổ và phải chết. Nhưng đối với Ngài, chết là con đường dẫn đến sự sống, là hạnh phúc đích thực và viên mãn.

Là người kitô hữu, tôi đã và đang bước đi trong cuộc hành trình tiến về quê trời. Trong cuộc hành trình ấy, Giáo Hội không ngừng mời gọi tôi cầu nguyện cho người quá cố, đặc biệt là trong tháng 11 nầy. Sự ra đi của họ là một nhắc nhở cho tôi về cùng đích của cuộc đời. Điều đó cũng mời gọi tôi hãy sống như thế nào để cái chết không là nỗi thất vọng nhưng là điểm khởi đầu cho một cuộc sống sung mãn hơn.

Thật vậy, cái chết không là ngõ cụt nhưng là điểm tới cho một cuộc sống mới. Tôi sẽ gặt những gì tôi gieo và tôi sẽ mặc những gì tôi dệt hôm nay. Đó là niềm xác tín của mọi thời.

Trong thời điểm vừa qua, tôi được chứng kiến nhiều cái chết của các cụ bà neo đơn, của người thân của các chị em trong Hội Dòng, sự kiện đó nhắc nhở tôi điều gì? Phải chăng cuộc sống trần gian chỉ là tạm bợ, những vui buồn trần thế, bao lời khen tiếng chê hay danh vọng, địa vị, của cải vật chất … tất cả sẽ qua đi với thời gian, chỉ có Chúa là tồn tại mãi mãi. Vì thế, cái chết cũng nhắc nhở tôi rằng: Hãy trân trọng cuộc sống hôm nay, vì đó là hồng ân nhưng không Chúa ban tặng, đời người chỉ có một lần, một cơ hội duy nhất để tôi được nói, được trao yêu thương cho người thân, cho người tôi gặp gỡ, một lần để tình yêu của tôi được thấm đậm trong tình yêu của Chúa.

Cuộc đời tôi dẫu nhiều sắc thái khác nhau: lúc ngập tràn niềm vui và hạnh phúc hay khi đen tối bởi những đau khổ trên đường đời, nhưng tất cả cùng chung một đích điểm, đó là tìm gặp Thiên Chúa, Đấng giàu lòng Xót Thương. Mỗi người có thể có những mơ ước khác nhau nhưng có chung một niềm hy vọng, đó là hạnh phúc vĩnh hằng, để cuối cùng trong cuộc đời làm người, khi bước tới ngưỡng cửa sự chết, tôi được an nghỉ đích thực trong Đức Kitô.

Tháng 11 sắp qua đi, ước chi mỗi người chúng ta được mặc lấy tâm tình của Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận trong những năm tháng ngồi tù đã thân thưa với Chúa:

“Lạy Chúa Giêsu, con sẽ không chờ đợi nữa, con sẽ sống giây phút hiện tại cho tròn đầy tình yêu. Phút nầy nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống. Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp, sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh”.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chết trên thập giá và đã sống lại vinh quang. Đó là niềm hy vọng của chúng con và của những ai đã ra đi trước chúng con. Xin hãy tiếp tục dẫn dắt chúng con trên mọi nẻo đường đời, giúp chúng con đủ tín trung trong niềm tin, nhiệt thành trong lòng mến và hăng say phục vụ, để mai ngày chúng con được bước vào cuộc sống vĩnh cửu mà Chúa đã dành sẵn cho chúng con. Amen.

Anna