• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Có phải đi tu là dứt bỏ tình thân?

CÓ PHẢI ĐI TU LÀ DỨT BỎ TÌNH THÂN?

Ngày tôi rời gia đình, dâng hiến tuổi xuân cho Chúa trong Hội Dòng, tôi nghĩ rằng đó là ngày tôi quyết định từ giã nơi tôi đã được sinh ra, được nuôi nấng và lớn lên trong tình yêu thương đùm bọc của những người thân, bỏ lại cha mẹ, anh chị em và cắt đứt mối liên hệ với mọi người… để lo một việc duy nhất là tu thân, trở nên một nữ tu hiền lành, thánh thiện… Vậy là đủ!

Thế nhưng khi đã vào nhà dòng, được sống chung với chị em và được học hỏi về đời tu, tôi mới ngộ ra rằng những ý nghĩ đó là hoàn toàn sai. Trong nhà dòng, lời cầu nguyện, Thánh lễ và những hy sinh đều ưu tiên cho gia đình. Lúc nào tôi cũng có thể nhớ và cầu nguyện cho gia đình và người khác. Những ưu tư lo lắng của người thân, tôi đều có thể chia sẻ, không phải một cách gián tiếp nhưng là trực tiếp, vì tất cả những vấn đề nan giải tôi đều dâng cho Chúa, và “Đối với Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1, 37). Lòng tin này một phần rất lớn đã khuyến khích, nâng đỡ và vun đắp ơn gọi của tôi hơn hai mươi năm qua. Bằng chứng là nhiều lần tôi phải đã muốn bỏ cuộc do khủng hoảng tinh thần, khi đối diện với những thiếu thốn về vật chất và tinh thần của gia đình… Nhờ lòng cậy trông vào Chúa và kiên trì cầu nguyện, kết quả là mọi khó khăn đều qua đi, gia đình được an vui, cha mẹ và người thân đều ủng hộ ơn gọi của tôi. Thế là tôi vững tâm tiến bước… Càng lớn lên trong đời tu và mối hiệp thông với Thiên Chúa, tôi nhận thấy tình gia đình càng khắn khít hơn, đậm đà hơn. Tôi biết mình càng phải sống hết tình cho Chúa và Giáo Hội, trong sự hiệp thông không thể thiếu giữa ơn gọi và tình thân.

chi em

Dựa vào lời Chúa “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả mạng sống mình thì không thể làm môn đệ tôi” (Lc 14, 26, nên có nhiều người lầm tưởng rằng: đi tu là phải dẹp bỏ hoàn toàn mối liên hệ mật thiết với gia đình thì mới xứng đáng với Chúa. Nhưng theo kiểu nói của người Do Thái, sự dứt bỏ (hay ghét bỏ trong một số bản dịch khác) phải hiểu là yêu ít hơn như trong Phúc Âm Thánh Matthêu ghi lại: “Ai yêu cha hay yêu mẹ hơn Thầy thì không xứng với Thầy” (Mt 10, 37). Chúa Giêsu muốn người môn đệ phải đặt Chúa lên hàng ưu tiên, hơn cả cha mẹ trong bậc thang giá trị của loài người, chứ không phải cắt đứt tình hiệp thông với gia đình trong khi dâng mình phụng sự Chúa và phục vụ Giáo Hội.

Thật vậy, đi tu không phải là cắt đứt tương quan với gia đình. Trái lại, người đi tu phải là những người luôn biết gìn giữ và tăng triển tình hiệp thông đối với những bậc sinh thành và người thân trong chính đời dâng hiến của mình. Vì gia đình là không thể thiếu đối với một con người. Vả lại, nơi gia đình, con người được hấp thụ những tinh hoa của sự sống, một sự sống đầy đủ được thông truyền bởi Thiên Chúa. Gia đình cũng là trung tâm của nền tảng tâm linh mà con người được lãnh nhận đầu tiên từ cha mẹ. Cũng vậy, tình gia đình và những liên hệ tình thâm không thể tách rời khỏi đời sống của những người tận hiến. Một tu sĩ trung thành của Chúa và đắc lực của Giáo Hội phải là một người có tình cảm và gắn bó với người thân. Vì khi chúng ta biết trân trọng huyết nhục tình thân trong gia đình thì mới có thể hết tình yêu mến tha nhân, và hăng say, dấn thân trong việc phụng sự Chúa và phục vụ Giáo Hội. Chính khi đó, chúng ta mới chu toàn luật Chúa và hiệp thông với anh chị em.

Giáo Hội trở nên hiệp thông thật sự khi những người con của Giáo Hội là những con người biết sống tình hiệp thông: hiệp thông với Chúa và với nhau. Người tín hữu một khi đã sống tốt giới răn Chúa dạy: “Hãy thảo kính cha mẹ”, sẽ là người biết sống cho Chúa và Giáo Hội. Và ngược lại, người sống đời tận hiến một khi đã sống tốt mối hiệp thông với Chúa và trách nhiệm với Giáo Hội, thì cũng là người con thảo hiếu trong gia đình và hiệp thông với anh chị em. Nhờ đó, tình hiệp thông trong Giáo Hội ngày càng được duy trì và phát triển.

Nt. Thùy Vân - MTG Cái Mơn