• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Tủi Cho Phận Mình

Lung linh, lung linh, tình Mẹ, tình Cha,

Lung linh, lung linh, cùng một mái nhà,

Lung linh, lung linh, cùng buồn, cùng vui

Lung linh, lung linh, hai tiếng gia đình,

Vâng! Hai tiếng gia đình nghe thật thân thương, ấm áp làm sao!

Lời bài hát “ Ba ngọn nến “ của ca sỹ Phương Thảo - Ngọc Lễ mang một ý nghĩa thật sâu xa đi vào tâm khảm của con. Được sinh ra làm người, lớn lên ai ai cũng có ước mơ. Đối với con, ước mơ lớn nhất trong đời là được sống trong một gia đình có cha mẹ, một gia đình luôn tràn ngập tình thương, được cha mẹ vỗ về mỗi khi con buồn; được nghe, thấy những tiếng cười giởn nô đùa trong gia đình chan hòa yêu

Nhưng đó chỉ là mơ ước, thực tế cuộc đời 12 năm qua, con nếm cảm được:  

Người ta có mẹ có cha

Còn con mất mẹ xa cha lâu rồi

Con được mẹ cưu mang trong hoàn cảnh nào không ai biết, nhưng chỉ biết khi lọt lòng mẹ con là một thằng bé mồ côi. Chính người mẹ mang nặng, đẻ đau ấy đành lòng vứt con mình ở bụi tre. Một người phụ nữ thương hại cúi mình xuống ôm con về nuôi. Từ đó con có cha mẹ, có anh chị. Tuổi thơ con tung tăng vui đùa bên bố mẹ, anh chị, nhưng trong mắt mọi người con chí là thằng bé bị bỏ rơi. Vừa lên 5 tuổi, cha mẹ nuôi qua đời. Anh chị chỉ thương hại và nơm nớp sợ con phá của nên có những lời nói nặng khiến con đau buồn. Từ mặc cảm đó khiến con lao thân vào đời, kết bè với bạn xấu. Suốt ngày thích đánh bài, chơi game, tụ tập hút chích… Có những đêm con đi không về nhà. Anh chị thấy vậy muốn tống con đi vào làng SOS nhưng giấy tờ không họp lệ nên gởi con vào mái ấm Phúc Ân ( Nhà thờ Giồng Keo). Nơi đây con đã khóc thật nhiều, đây là những giọt nước mắt khát khao niềm hạnh phúc, mơ ước có được mái âm gia đình.. Sống nơi mái ấm nầy, con được Cha và các Dì yêu thương chăm sóc như cha mẹ, nhưng vết thương lòng con vẫn đau nhói khi nghe ai đó kể về kỷ niệm tuổi thơ của họ thì đôi mắt con không ngăn được dòng lệ. Người ngoài nhìn vào họ luôn nói rằng con là người sung sướng vìsống trong nhà cao cửa rộng , đi học có Thầy đưa, Sơ đón ….. Thế nhưng có mấy ai hiểu được nỗi niềm:

Lệ rơi rơi suốt đêm trường !

Mẹ cha không có tình thương nhạt nhòa ….

Người ta hớn hở như hoa

Riêng con tủi phận, mẹ cha vô tình.

Bỏ con phải cảnh mồ côi

Thương thay một kiếp, cuộc đời bơ vơ….

Những đêm dài thao thức, con ngẫm nghĩ về cuộc sống, con lại nhớ đến mẹ cha. Cha mẹ ơi! Giờ nầy cha mẹ ở đâu? Sao lại bỏ con bơ vơ lạc lõng giữa chợ đời!!! Nhìn lại đời con, con chỉ biết tủi thân, tủi cho phận mình.

Mồ côi tội lắm ai ơi!

Vì con mất cả bầu trời yêu thương.

 

 

tuiphan 1

tuiphan 2